Một lão giả Nhân tộc cất bước tới trước nói, khí thế cổ xưa kinh người lan tràn chấn động, cũng là một trong mấy cường giả đã đặt một chân vào Hư Vô, trong hai mươi hai người này, khí tức của hắn xem như thuộc cấp độ đỉnh tiêm rồi.
- Ha ha.
Lục Thiếu Du nghe vậy, lập tức cười to ha hả, ánh mắt đạm mạc nhìn qua lão giả Nhân tộc kia, sau khi thu tiếng cười lại, khuôn mặt tươi cười lại lập tức lộ ra một vòng khinh thị, khinh thường nói:
- Lão thất phu, thì ra là muốn Hỗn Độn Thiên thế giới, nhưng sợ rằng ngươi còn xa mới đủ tư cách.
- Lục Thiếu Du, ngươi chớ có càn rỡ, nếu bản thể ngươi vẫn còn, chúng ta tự nhiên phải cố kỵ ngươi ba phần, nhưng hiện giờ ngươi bản thân khó bảo toàn, sư phụ ngươi Đế Phách Thiên sợ rằng cũng đã trốn đi nơi nào đó để khôi phục, ngươi còn tư cách gì mà càn rỡ rồi, chỉ cần chúng ta đạt được Hỗn Độn Thiên thế giới, đến lúc đó Đế Phách Thiên có thể làm gì được chúng ta chứ.
Khuôn mặt lão giả Nhân tộc lộ vẻ lành lạnh, con mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào trên người Lục Thiếu Du, nếu bình thường bọn hắn tự nhiên không dám động vào Lục Thiếu Du. Bất kể là thân phận Hỗn Độn Thế Giới chi chủ của Lục Thiếu Du hay là sư phụ Bát Hoang Thánh Tôn Đế Phách Thiên, bọn hắn cũng không dám trêu chọc.
Nhưng hiện giờ tất cả đều đã không giống như trước, chỉ cần bọn hắn đạt được Hỗn Độn Thiên thế giới, vậy thì không cần e ngại bất cứ kẻ nào nữa.
Lục Thiếu Du liếc nhìn tên kia, không có bất kỳ tức giận nào cả, bình thản nói:
- Nói như vậy, các ngươi cũng là vì Hỗn Độn Thiên thế giới mà đến sao, tin tức nơi đây có Thánh Nguyên chắc cũng là các ngươi cố tình tạo ra rồi?
- Khặc khặ-x-xxxxx, suy đoán không sai.