- Tiểu tử, ngươi muốn diệt sát ta sao?
Ma Ly từ trong sát ý không thèm che dấu kia không khó để nhìn ra sát ý của đối phương, lập tức khuôn mặt lành lạnh, ma khí ngăn cản lôi đình oanh kích, khóe miệng lộ ra một tia vui vẻ tàn nhẫn, tựa hồ còn có chút không hề sợ hãi, trầm giọng nói:
- Khặc khặ-x-xxxxx, muốn diệt sát ta, sợ rằng ngươi cũng phải đi theo đệm lưng đây, ta đến từ Viễn Cổ, há một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa như ngươi nói diệt sát là có thể diệt sát chứ.
- Đến từ Viễn Cổ thì đã sao, nếu ngay từ đầu ngươi muốn cá chết lưới rách thì có lẽ còn cơ hội, nhưng ở trong Tử Lôi Huyền Đỉnh rồi, ngươi không còn tiền vốn gì để kêu gào nữa đâu.
Lục Thiếu Du dứt lời, lập tức quanh thân kịch liệt dâng lên một cỗ hỏa viêm dung nham lam sắc, lập tức từ đó cuồn cuộn ngưng tụ ra một Hỏa Viêm Cự Nhân khổng lồ lam sắc trọn vẹn hơn một ngàn trượng đứng sừng sững trong Tử Kim Lôi Hải,
Hỏa Viêm Cự Nhân đứng vững tựa như một ngọn núi, chung quanh hỏa viêm lam sắc nóng bỏng âm hàn cuồn cuộn mà lên, như sóng to gió lớn vậy, nhiệt độ kh*ng b* kéo lên, không gian chung quanh Lôi Hải đều bị đốt cháy thành hư không.
- Khí tức thật mạnh.
Trong khí tức nóng bỏng âm hàn kh*ng b* còn thẩm thấu lấy một cỗ khí tức Man Hoang thương cổ, loại khí tức kia khiến Ma Ly cảm thấy hủy diệt, trong ánh mắt hoảng sợ phóng thích ra ma khí ngập trời cuồn cuộn, hắn biết rõ đối phương đã nổi lên sát ý, hắn không còn cơ hội nào nữa cả, chỉ có thể cá chết lưới rách thôi.
"Ngao ngao ngao ngao... "
Trong Tử Kim Lôi Hải, chín đầu Lôi Long gào thét, như chín sợi Thiên Tỏa chi liên lướt đi, trói chặt trên thân hình to lớn của Ma Ly. Ma Ly toàn lực cũng không cách nào giãy giụa ra được. Cùng lúc đó, Hỏa Viêm Cự Nhân lam sắc cực lớn kia lướt qua Lôi Hải mà đến, dung nham lam sắc trong miệng tuôn chảy ra, dưới dung nham hỏa viêm lam sắc kia, ma khí khó có thể chống cự nổi bị đốt cháy trở thành hư vô.