Thần Linh chân thân gầm lên, hào quang thần thánh tỏa ra, hiển nhiên cũng không sợ.
- Thần Linh Thánh Vương, tăng thêm ta, phong ấn ngươi đầy đủ, trận đại kiếp nạn này tiếp tục như vậy, cũng nên chấm dứt lời.
Thân ảnh cao gầy quát lớn, từng thủ ấn huyền ảo xuất hiện, khí tức bá đạo cổ xưa bùng phát.
Ngao ngao!
Rống rống!
Long ngâm hổ gầm tước kêu quy minh, Thanh Long Bạch Hổ Chu Tước Huyền Vũ bốn thú ngẩng đầu gào thét, cuối cùng hóa thành cánh cửa không gian cực lớn.
- Dùng Thiên Đạo chi lực, phong ấn!
Bất Tử Bất Diệt Thiên Thần Thể hét lớn, khí thế ngập trời, toàn thân đắm chìm trong lôi đình vô tận, hào quang chữ vạn hóa thành thần quang, linh tiêu thống hiệp giải tâm liệt tề thiền chín chữ xoay quanh đồ án, những nơi đi qua đều trói buộc những cường giả và thế giới chi chủ.
...
- Ah!
Thần quang tỏa ra, linh hồn thần thức của Lục Thiếu Du đau đớn, như sắp hủy diệt.
- Ngươi rốt cục đến rồi.
Vào lúc này có một tiếng nói vang lên bên tai Lục Thiếu Du.
- Đây là nơi nào?
Linh hồn Lục Thiếu Du nhìn qua hư không, ngân hà tỏa ra hào quang sáng ngời, sâu trong ngân hà tử khí mờ mịt, trong hỗn độn sinh ra giọng nói kia, Lục Thiếu Du có cảm giác quen thuộc, lúc trước chính mình chân lý Niết Bàn dẫn động thiên lôi, cũng chính âm thanh này từng xuất hiện.
- Đây là không gian ta lưu lại cho ngươi, chính là sợ có ngày đi tới bước này.
Giọng nói uy nghiêm vang lên, lập tức một thân ảnh hư ảo xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du, thân ảnh này đầy uy nghiêm và cao lớn.
Nhìn thấy thân ảnh hư ảo này, đột nhiên linh hồn Lục Thiếu Du run lên, người này chính là người cầm đại đao màu vàng, đồ sát vô số viễn cổ đại năng kia.
Đối mặt với thân ảnh này, Lục Thiếu Du cảm giác mình không thể quan sát rõ ràng, trong lúc mơ hồ Lục Thiếu Du lại có thể cảm giác được, bản thân mình có không ít liên quan tới người này.