Phong Du Du nhìn qua Lục Thiếu Du, Vạn Độc Chí Tôn, Phong Hành Thiên Chủ, khẽ mĩm cười nói:
- Không cần lo lắng, ta đã không có trở ngại, về sau rốt cuộc không cần lo lắng.
Lục Thiếu Du nghi hoặc, thần sắc ngưng lại, hỏi Phong Du Du:
- Là vì sao?
Phong Du Du khẽ ngẩng đầu, nhìn qua Lục Thiếu Du, hỏi:
- Ta là Ma Linh Yêu Nữ, hoặc là Phong Du Du, có cái gì khác nhau sao?
Lục Thiếu Du nhìn qua Phong Du Du, ánh mắt híp lại, nói:
- Đối với ta mà nói, mặc kệ ngươi là Ma Linh Yêu Nữ hay là Phong Du Du, các ngươi đều là một người, các ngươi chính là một thể, ta chỉ hy vọng ngươi hảo hảo là tốt rồi, rốt cuộc là ai, có gì khác nhau?
- Nha đầu, rốt cuộc là thế nào, ngươi cũng đừng làm ta sợ.
Phong Hành Thiên Chủ bối rối, hỏi Phong Du Du.
- Ta đã không ngại.
Phong Du Du nhìn qua phía Phong Hành Thiên Chủ cười cười, sau đó nói với Lục Thiếu Du:
- Ngươi còn nhớ rõ ban đầu ở Phong gia bí cảnh không?
Vừa dứt lời, Phong Du Du đỏ mặt, lời này làm người nghe cảm thấy mập mờ, tăng thêm Phong Du Du đỏ mặt, không khỏi làm nhiều người hoài nghi, từng tia ánh mắt kỳ lạ nhìn qua Lục Thiếu Du cùng Phong Du Du.
Lục Thiếu Du gật đầu với Phong Du Du, Phong gia bí cảnh hắn thôn phệ khí tức màu vàng nhạt, lúc đó còn vô tình nhìn thấy thân thể động lòng người của nàng.
Phong Du Du nói:
- Chính ở trong Phong gia bí cảnh, ta cũng không biết xảy ra chuyện gì, dường như tổ tiên nói trong đầu cho ta tạo hóa, sau đó song hồn triệt để dung hợp với nhau, thực lực cũng tiến bộ cực lớn, khi đó ta và nàng đã không còn phân biệt.
- Ý của ngươi là khi đó ngươi cũng đã nhận ra ta.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, cũng ngạc nhiên.
Cẩn thận ngẫm lại, Lục Thiếu Du nhớ ban đầu khi tranh đoạt Hồng Hoang Điện, Phong Du Du và Bà Tu Mỹ Ngọc đánh một trận, dường như đã vận dụng độc công, lúc trước Lục Thiếu Du cũng không quá chú ý, lúc này nhớ tới mới biết được, thì ra Phong Du Du đã sớm khôi phục, Ma Linh Yêu Nữ và Phong Du Du đã dung hợp với nhau.