Ô ô!
Thân ảnh Lục Thiếu Du bị vây nhốt trong cửu u địa ngục, trong không gian này xương trắng um tùm, huyết tinh ngập trời, sát khí vô tận.
- Phệ Hồn Khốn Linh Trận sao?
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, hắn cười quỷ dị, thì thào:
- Đợi lâu như vậy, rốt cục nguyên vẹn.
......
- Không tốt, là Phệ Hồn Khốn Linh Trận.
Trong Thương Khung Minh, nhìn thấy khói đen ngập trời, trong không gian có tiếng quỷ khóc thần gào. Không ít cường giả sợ hãi, Phệ Hồn Khốn Linh Trận, đại hung chi vật, nó là trọng bảo hung danh hiển hách của Phệ Hồn nhất tộc.
- Phệ Hồn Tổ ba người liên thủ thúc dục Phệ Hồn Khốn Linh Trận, Thánh Hồng Cảnh cũng khó thoát thân.
- Phệ Hồn Khốn Linh Trận, là trọng bảo truyền thừa từ thời viễn cổ của Phệ Hồn nhất tộc, trận pháp đỉnh cấp trong thiên địa.
Nhìn lên không trung, đám người Phong Hành Thiên Chủ, Vạn Độc Chí Tôn, Hoàng Phủ Minh Long ngưng trọng, bọn họ biết rõ Phệ Hồn nhất tộc có Phệ Hồn Khốn Linh Trận rất kh*ng b*, lúc này còn do Phệ Hồn Tổ ba người thúc dục.
- Lục Thiếu Du, ngươi muốn làm cái gì, ngươi dám!
- Điều đó không có khả năng, không có khả năng, Lục Thiếu Du dừng tay.
Thời điểm đám người Phong Hành Thiên Chủ khiếp sợ, đột nhiên khí huyết sát bao phủ khí âm hàn và sát khí kh*ng b*.
Khí huyết sát quét qua, tất cả mọi người cảm giác được khí tức trong Phệ Hồn Khốn Linh Trận đang từ từ giảm dần, sau đó tiêu tán trong vô hình giống như chưa từng xuất hiện.
- Ba lão thất phu, Phệ Hồn Khốn Linh Trận nếu nguyên vẹn, có lẽ ta muốn đối phó còn khó khăn một ít, nhưng mà Phệ Hồn Khốn Linh Trận thiếu một trận pháp, đã sớm không phát huy ra uy năng lớn nhất.
- Lục Thiếu Du, chúng ta liều với ngươi.
- Liều, thực lực các ngươi còn chưa đủ.
- Không có khả năng, tại sao có thể có nhiều linh hồn phân thân như vậy, điều đó không có khả năng......