- Đồn đãi này là thật hay giả?
Lục Thiếu Du hỏi Phong Hành Thiên Chủ.
- Đồn đãi đã lâu, đã không phân thật giả, chỉ là vấn đề tin hay không.
Phong Hành Thiên Chủ trả lời Lục Thiếu Du:
- Thật thật giả giả, đã không ai có thể nói rõ ràng, bởi vì những viễn cổ đại năng không xuất hiện trong ba ngàn đại thế giới, biến mất tập thể, không ai có thể khẳng định thật giả.
Lục Thiếu Du nghe vậy, trầm mặc một hồi, sau đó ngẩng đầu nhìn Phong Hành Thiên Chủ:
- Có thể hay không, bọn họ đều vẫn lạc?
- Không có khả năng.
Lục Thiếu Du vừa dứt lời, Băng Thiên nói với Lục Thiếu Du:
- Những người mang hỗn độn bổn nguyên sẽ không dễ dàng vẫn lạc, nếu vẫn lạc, ba ngàn đại thế giới cũng bị ảnh hưởng, cho nên bọn họ nhất định không có vẫn lạc.
Lục Thiếu Du không có hỏi nhiều, ánh mắt thần sắc hơi động, nhớ rõ Đao thúc từng nói qua, thế giới chi chủ hiện tại bản thân khó bảo toàn.
- Những thế giới chi chủ đi chỗ nào? Sống hay chết? Đồn đãi tất cả đều nằm trong thương khung bí cảnh, đó là nơi thần bí nhất trong thiên địa, trong đó nơi nơi là trọng bảo, không biết bao nhiêu năm, mỗi một lần thương khung bí cảnh mở ra đều có người sống sót có được trọng bảo, thậm chí đồn đãi người có duyên có thể có được thế giới hỗn độn giống như viễn cổ đại năng, dung hợp thế giới hỗn độn, trở thành thế giới hỗn độn chi chủ, đặt chân vào hàng ngũ đỉnh phong của thiên địa.
Phong Hành Thiên Chủ lại nói:
- Trong thương khung bí cảnh, nó cũng là nơi nguy hiểm nhất thiên địa, mỗi một lần thương khung bí cảnh mở ra, Hóa Hồng Cảnh vẫn lạc vô số kể, cuối cùng có thể đi ra mười không được một hai, thậm chí càng ít hơn, mỗi một lần thương khung bí cảnh mở ra thì Hóa Hồng Cảnh trong thiên địa giảm đi rất nhiều.
- Thế giới hỗn độn bổn nguyên, còn có thế giới hỗn độn bổn nguyên sao...