Ùm...ụm bò....ò...
Cột sáng màu vàng bị phá hủy, hồng hoang thần thú khổng lồ mở to mắt ra, ánh mắt của nó mang theo thần thái sợ hãi.
Lục Thiếu Du bị dư âm phản chấn làm lui ra phía sau, khóe miệng chảy máu tươi, hắn cũng bị thương nhẹ.
Ông!
Cây đao màu vàng di động, lập tức xuất hiện trên vai Lục Thiếu Du, nói nhỏ:
- Tiểu tử, thực lực của ngươi miễn cưỡng có thể đấu với nó, thu phục nó lại có hi vọng đấy.
- Đao thúc, thực lực của ta bây giờ không thể làm gì nó cả.
Lục Thiếu Du hiểu rõ, vừa rồi hắn dùng toàn lực vận dụng Ngũ Thần Quyết chỉ chống lại một kích của hồng hoang thần thú mà thôi, đây đã là át chủ bài của hắn.
Trừ thúc dục Tử Lôi Huyền Đỉnh, nhưng mà Lục Thiếu Du biết có thúc dục Tử Lôi Huyền Đỉnh cũng chỉ kéo dài thời gian mà thôi, thay vào đó muốn thu phục hồng hoang thần thú là chuyện không có khả năng.
Cây đao màu vàng nói:
- Ngươi một người khẳng định không được, nghĩ cùng đừng nghĩ, dựa vào ngươi còn muốn thu phục nó còn sớm lắm, nhưng mà đừng quên còn có Đao thúc đấy.
Lục Thiếu Du nghe vậy nhìn qua cây đao màu vàng, nói:
- Đao thúc, không phải ngươi nói không cách nào thu phục nó hay sao?
- Hừ! Ta không làm gì được nó, nhưng mà chưa từng nói không thể áp chế hay vây khốn nó, nếu hiện tại ta có thực lực lúc toàn thịnh, nó đã quỳ xuống cầu xin tha thứ, còn đến phiên nó kiêu ngạo như hiện tại sao.
Cây đao màu vàng hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục nói:
- Nó không sợ vật chất công kích và linh hồn công kích, thời gian cùng không gian áo nghĩa lại tác dụng không lớn, nhưng mà ngươi lĩnh ngộ là âm dương áo nghĩa, chính là khắc tinh của nó đấy, có thể làm nó không dám thờ ơ, Đao thúc ta vất vả giúp ngươi vây khốn nó lại, cam đoan khiến nó trung thực một hồi, mà ngươi thừa cơ vận dụng âm dương áo nghĩa công kích, nói như vậy muốn thu phục nó cũng có hy vọng, nhưng mà cuối cùng có thành công hay không phải xem ngươi rồi.