Ùm...ụm bò....ò...
Thời điểm Lục Thiếu Du đang mừng như điên, bỗng dưng một có tiếng gầm gừ vang lên.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu, ánh mắt nhìn qua hồng hoang thần thú vẫn bị chấn nhiếp, giờ phút này hắn lướt qua không gian, thân thể khổng lồ kia vẫn ở đó, khí tức mênh mông phóng thích ra, làm cho không gian rung rung, ánh mắt thật to của nó mang theo thần sắc tức giận.
- Nghiệt súc này muốn làm gì, không sợ nữa sao.
Lục Thiếu Du không tự chủ vô ý thức lui ra sau, từ khí tức mà hồng hoang thần thú phóng thích ra, lúc trước khi còn là ngũ nguyên Hóa Hồng Lục Thiếu Du còn hãi hùng khiếp vía, lúc này nội tâm cảm thấy rất khó khăn, nhưng giờ phút này dùng tu vị bát nguyên Hóa Hồng, Lục Thiếu Du cảm giác bị thua thiệt, lui ra sau chỉ là hành vi vô thức mà thôi.
- Nghiệt súc này không có gì đáng sợ cả.
Lục Thiếu Du lui ra sau, Đao thúc nói ra, lập tức cây đao màu vàng xuất hiện trên vai Lục Thiếu Du.
Cây đao màu vàng không có bao nhiêu khí tức chấn động, nhưng Lục Thiếu Du cảm giác được, giờ phút này khí tức cây đao màu vàng quá kh*ng b*.
- Đao thúc, ta không có chọc nghiệt súc này.
Nhìn hồng hoang thần thú trước mặt, Lục Thiếu Du cũng không có thời gian đi quan sát cây đao màu vàng, cũng thật sự không biết mình làm gì chọc giận nó.
Cây đao màu vàng thở dài nói với Lục Thiếu Du:
- Hồng hoang thần thú, đối với nó mà nói, hồng hoang chi khí tinh thuần nhất là đồ ăn, có hồng hoang chi khí tinh thuần nhất nó mới có thể tiếp tục đột phá, mà ngươi ở đây, bởi vì ngươi đột phá đã hấp thu hồng hoang chi khí không còn bao nhiêu, sợ rằng trong thời gian ngắn hồng hoang chi khí không cách nào khôi phục được.
- Ta hấp thu tất cả hồng hoang chi khí sao?
Lục Thiếu Du nghe vậy, hắn nhìn chung quanh, ánh mắt mở to, lúc này mới ý thức được, lúchồng hoang chi khí trong không gian đã ảm đạm, hoàn toàn không phải lúc trước có thể so sánh.