Hô!
Qua mấy ngày sau, sau khi khí tức quanh người vững chắc, Lục Thiếu Du phun ra một ngụm trọc khí, hai mắt đang nhắm lại mở ra, đôi mắt một đen một trắng luân chuyển như ngày và đêm, cực kỳ huyền ảo.
Vào lúc này quanh người có vô số năng lượng chấn động, lập tức hóa thành đồ án âm dương, sau đó lại tiến vào trong người biến mất không thấy.
Trên không trung xa xa, đôi mắt to lớn của hồng hoang thần thú khổng lồ chấn động khi thấy khí thế như thế, trong mắt mang theo ngạc nhiên, chỉ bởi vì kiêng kị cho nên những năm qua không dám tới gần hắn.
- Không hổ là hồng hoang chi khí tinh thuần nhất, đây là chí bảo.
Quan sát cơ thể, trên mặt Lục Thiếu Du tươi cươi thỏa mãn, mình từ ngũ nguyên Hóa Hồng đột phá đến lục nguyên Hóa Hồng, đan điền khí hải khổng lồ không tầm thường, một trăm năm đã có thể đột phá, thân thể và linh hồn được tẩm bổ, hắn đạt được chỗ tốt kinh người.
Nhìn qua hồng hoang thần thú khổng lồ kia, ánh mắt Lục Thiếu Du chấn động, nụ cười trên mặt hắn bị đả kích không ít, thì thào:
- Còn chưa đủ, tiếp tục đột phá.
Vừa dứt lời, hai mắt Lục Thiếu Du khép hờ, vận chuyển Hỗn Độn Âm Dương Quyết tiếp tục thôn phệ hồng hoang chi khí tinh thuần trong không gian.
Thân là chân lý Niết Bàn, không có hồng kiếp, lĩnh ngộ không có trở ngại, hỗn độn bổn nguyên trên thân, còn có Đại sư tỷ Hư Thiên Thánh cô chỉ đạo, hiện tại Lục Thiếu Du không muốn bỏ qua cơ hội tốt như ở đây.
Đặc biệt là đối mặt với hồng hoang thần thú trước mặt, nội tâm hắn rõ ràng, cho dù bây giờ đột phá tới lục nguyên Hóa Hồng cũng không phải đối thủ của hồng hoang thần thú. Một khi đại gia hỏa này nhìn thấy manh mối gì đó, nếu đột nhiên lại ra tay thì hậu quả đáng lo, cho nên còn tiếp tục tranh thủ đột phá mới tốt.
Lại vận chuyển Hỗn Độn Âm Dương Quyết, hồng hoang chi khí nồng đậm lại sinh ra, từ từ ngưng tụ thành biển năng lượng quanh người Lục Thiếu Du quanh, mặc cho Lục Thiếu Du hấp thu...