Lúc này Lục Thiếu Du biến thành Bất Diệt La Hán Tượng to như núi, nhưng mà so sánh với hồng hoang thần thú lại không khác gì dân thường gặp dân chơi thứ thiệt.
Hồng hoang thần thú một cước đã to như quả núi, Lục Thiếu Du biến thành Bất Diệt La Hán Tượng tuy không phải con kiến với con voi, nhưng lại là ải nhân với cự nhân, nhìn thế nào cũng cảm thấy buồn cười.
Nhìn thấy thân thể Lục Thiếu Du đột nhiên biến lớn, thân thể sinh ra khí tức chấn đổng rất mạnh, ánh mắt hồng hoang thần thú tỏa sáng, giống như hài tử nhìn thấy đồ chơi mới.
Ùm...ụm bò....ò...
Hồng hoang thần thú rống to, tiếng rống hóa thành sóng âm thực chất, thân thể khổng lồ lao thẳng về phía Lục Thiếu Du, nó xuyên thủng không gian, mang theo thanh thế kinh người xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du.
Hừ!
Lục Thiếu Du quát một tiếng, sau đó cắn răng xuất ra một quyền, đánh thẳng vào hồng hoang thần thú, một quyền này mang theo điện quang màu tím.
Xoẹt.
Lúc Lục Thiếu Du đánh một quyền sắp trúng vào người hồng hoang thần thú, hồng hoang thần thú lại vui vẻ, thân thể khổng lồ của nó xuyên qua không gian trong nháy mắt, tốc độ vô cùng nhanh, trực tiếp tránh được một quyền của Lục Thiếu Du, tốc độ này không phải Lục Thiếu Du có thể đánh đồng được.
Lục Thiếu Du đánh một quyền thất bại, trực tiếp đánh nát không gian, đột nhiên có một đạo hào quang như lôi đình xuyên qua không gian đánh thẳng vào người Lục Thiếu Du.
XÍU...UU!!
Hào quang tới trước người, Lục Thiếu Du biết đây là cái đuôi to lớn của hồng hoang thần thú đánh mình.
Lục Thiếu Du không thể né tránh, linh trí của hồng hoang thần thú nhìn như ngây thơ, nhưng khi động thủ rất xảo trá, chỉ có thể bằng vào Bất Diệt La Hán Tượng ngạnh kháng.
Xoẹt!
Trúng một cái đuôi này, điện quang trên người Lục Thiếu Du biến mất, Bất Diệt La Hán Tượng của Lục Thiếu Du bị một chiêu này đánh bay ra rất xa.