- Làm sao bây giờ, chỉ có hai con đường.
Cây đao màu vàng đối với Lục Thiếu Du nói ra:
- Thứ nhất, nghĩ biện pháp rời khỏi nơi đây, nhưng mà nó nhìn chằm chằm vào ngươi, đây là địa bàn của nó, dựa theo tập tính của hồng hoang thần thú, trong địa bàn của nó, tuyệt đối sẽ không cho phép có sinh linh thứ hai tồn tại, cho nên ngươi có thể an toàn đi ra ngoài hay không còn khó nói.
- Thứ hai là gì?
Sắc mặt Lục Thiếu Du cực kỳ ngưng trọng, linh hồn lực nhạy cảm quan sát, Lục Thiếu Du cũng biết đao thúc không có nói dối.
- Thứ hai thế nào?
Sắc mặt Lục Thiếu Du cực kỳ ngưng trọng, linh hồn lực nhạy cảm quan sát, Lục Thiếu Du cũng biết đao thúc không nói dối, hồng hoang thần thú kia đã nhìn chằm chằm vào mình, khí tức dần dần tập trung lên người hắn, thậm chí Lục Thiếu Du có thể cảm giác được khí tức chấn động trên người hồng hoang thần thú.
Nhưng mà lựa chọn thứ nhất, cho dù thành công đào thóat cũng không cách nào đạt hồng hoang chi khí tinh thuần nhất, nội tâm Lục Thiếu Du không cam lòng, trơ mắt nhìn chí bảo bay qua trước mặt nhưng chỉ có thể nhìn, Lục Thiếu Du cảm thấy đủ biệt khuất.
Cây đao màu vàng nghe vậy, nói với Lục Thiếu Du:
- Thứ hai lựa chọn họa phúc tương y, hồng hoang thần thú chính là tồn tại đặc biệt, bởi vì hồng hoang chi khí mới diễn sinh ra, nó lại sinh ra trong khu vực phong ấn, cho nên lúc này tuy có tu vị cửu nguyên Đại viên mãn đỉnh phong, tuy sớm có linh trí, nhưng linh trí cực kỳ ngây thơ, ta vừa vặn biết rõ một ít tập tính của hồng hoang thần thú, có lẽ là hóa họa thành phúc.
- Đao thúc, ngươi đừng quanh co, nói thẳng ra xem.
Lục Thiếu Du lại hỏi cây đao màu vàng, ánh mắt hồng hoang thần thú vẫn nhìn chằm chằm vào mình, làm cho tóc gáy toàn thân Lục Thiếu Du dựng đứng lên, Lục Thiếu Du cảm thấy nguy hiểm.