- Đúng là chí bảo mà!
Lục Thiếu Du vui mừng như điên, cây đao màu vàng nói bên tai Lục Thiếu Du.
- Đao thúc, chính là chỗ này hả?
Vừa thu Hỗn Độn Âm Dương Quyết lại, Lục Thiếu Du hỏi cây đao màu vàng.
Cây đao màu vàng xoay quanh giữa không trung, nó bảo Lục Thiếu Du nhìn lên trên, nói:
- Chính ngươi ngẩng đầu nhìn thì biết rõ.
Lục Thiếu Du nghe vậy biến sắc, ánh mắt lập tức ngẩng đầu nhìn lên không trung, kim quang nhàn nhạt bao phủ hư không, ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn lên không trung, ánh mắt ngây ngốc, lập tức toàn thân dựng đứng, ngay cả da đầu toàn thân cũng nổ tung.
Ánh mắt nhìn qua, Lục Thiếu Du nhìn lên hư không bao la, trên đó xuất hiện quái vật khổng lồ.
Quái vật này lớn không cách nào hình dung, nó ở trong hư không có màu vàng nhạt, trong không gian vàng nhạt này làm cho người ta khó mà phát hiện, toàn thân bao trùm trong lân phiến sáng ngời, cảm giác cứng cáp tràn ngập các nơi.
Quái vật khổng lồ này long không phải long, hổ không phải hổ, sư không phải sư, hình thể tứ chi đầy đủ, nó có đuôi hổ, đầu như cự long, cổ có bờm như sư tử...
...
Nhìn quái vật khổng lồ này, Lục Thiếu Du có thể dò xét phạm vi rất lớn, nhưng Lục Thiếu Du khó mà dò xét toàn bộ thân thể của nó, đây tuyệt đối là quái vật lớn nhất mà Lục Thiếu Du từng gặp.
Làm cho Lục Thiếu Du hoảng sợ là, ánh mắt của quái vật giống như sao trời, nó đang nhìn thẳng vào hắn.
Đối diện với ánh mắt này, Lục Thiếu Du cảm thấy linh hồn rung động, ánh mắt kia dường như có thể thôn phệ thiên địa, làm cho linh hồn Lục Thiếu Du hoảng sợ, lông tơ toàn thân dựng đứng.
Từ lúc đi ra khỏi trấn Thanh Vân tới bây giờ, đến Cổ Vực, đến Vân Dương Tông, đến Đông hải, đi tới ba ngàn đại thế giới, mãi cho đến hôm nay Lục Thiếu Du gặp vô số cường giả, gặp vô số hiển cảnh, nhưng hiện tại đối mặt với ánh mắt này hắn cảm thấy vô cùng chấn động.