Khi Lục Thiếu Du nói lời mang tính chuyển cơ, rất nhiều người thất vọng đã có hy vọng, từng ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Thiếu Du.
- Lúc này danh ngạch Hồng Hoang Điện đều thuộc thế giới Thượng Thanh, nhưng mà cũng không phải ta nói tính toán, ta chỉ có thể ra sức một ít danh ngạch mà thôi.
Lục Thiếu Du thấy thần sắc mọi người biến hóa, nói:
- Lúc này trong Thương Khung chiến trường, đồng lứa trong Thương Khung Minh tranh đoạt Hồng Hoang Điện, bốn đại thế giới đoạt được Hồng Hoang Lệnh, trong danh ngạch Hồng Hoang Điện sẽ có một người tiến vào Hồng Hoang Điện. Tu vị đạt tới nhị nguyên Hóa Hồng, mỗi người cầm được hai danh ngạch vào Hồng Hoang Điện, nhưng mà một đại thế giới chỉ hạn định hai nhị nguyên Hóa Hồng mà thôi.
Khi Lục Thiếu Du dứt lời, không ít người trong quảng trường hưng phấn.
Hải Nhược Hồng Tôn, Kim Thiên Hổ Tổ, Thanh Viêm Hồng Tôn đều vui mừng, Lúc Thì Úc, Kim Hổ, Diễm Hân ba người đều có tu vị nhị nguyên Hóa Hồng, lúc này cầm được hai danh ngạch quay về xem như không tệ, không có đi uổng công.
Mọi người hưng phấn, cũng có người buồn, những đại thế giới không có hậu bối đạt tới nhị nguyên Hóa Hồng, cũng chỉ tự nhận không may, tất cả dựa theo thực lực mà bài trừ, những người khác không thể nói gì, chỉ có thể tự trách hậu nhân thế giới mình bất tranh khí.
Lục Thiếu Du lại nói tiếp:
- Mặt khác, chư vị đi tới thế giới Thượng Thanh một chuyến cũng không dễ dàng, bởi vậy ta quyết định, xuất ra ba mươi ba danh ngạch Hồng Hoang Điện ra đấu giá, không nắm chắc, không biết trước giá, nhưng danh ngạch người trả cao sẽ được, lát nữa sẽ cử hành đấu giá bên ngoài thành Phong gia, các vị có hứng thú cứ tham gia, ta cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi, các vị thấy thế nào?
- Đa tạ Lục chưởng môn.
- Như thế rất tốt, đa tạ Lục Thiếu Du rộng lượng.