Tám người trở về, đều dẫn theo cường giả của thế lực sau lưng cùng với cường giả trong Đại thế giới của mình. Cường giả các thế giới tới đây đối với tám người này đều không nói gì thêm, thậm chí trong các đại Cổ tộc và các thế lực lớn đã có lời nhắn nhủ qua, về sau đối với đám người Lục Doanh, Lục Âm, Lục Tượng phải mở tất cả mật địa tu luyện, tất cả mọi thứ.
Nghe vậy trong lòng Lục Thiếu Du hiểu rõ, tất cả các Đại thế giới làm vậy đều có thâm ý của mình. Đây là hành động mềm nắn rắn buông, thế nhưng loại hành động này Lục Thiếu Du thật sự không có cách nào từ chối.
Mọi người đều quay về, Lục Thiếu Du cũng có một ít sắp xếp khác. Nhưng lúc này chỉ có Du Thược là không trở về, Du Thược ở chỗ Đại sư tỷ chưa từng gặp mặt nên hắn cũng yên tâm. Tuy rằng là chưa từng gặp mặt, thế nhưng Lục Thiếu Du cũng có thể biết được thực lực đại khái của Đại sư tỷ, ít nhất Du Thược ở đó sẽ rất an toàn.
Người một nhà trò chuyện, trong lúc bất tri bất giác đã tới chạng vạng tối, trong sảnh truyền ra tiếng cười không dứt.
Mà lúc này, có một thanh niên của Phong gia tới đây, thái độ cực kỳ khách khí, cung kính không thôi. Khi gặp Lục Thiếu Du nói là Phong Hành Thiên chủ cho mời.
Lúc này mọi người mới tán đi, thế nhưng Lục Thiếu Du lại nhíu mày, xem ra có một ít chuyện hắn có muốn tránh cũng khó.
Hoàng hôn, sắc trời gần vào đêm, trong không khí tràn ngập sương mù ẩm ướt, mờ ảo không thôi.
Ánh trời chiều bao phủ, chiếu xuyên thấu qua xương mù, giống như nhuộm cả không trung thành màu vàng óng.
Trên một ngọn núi có một thanh niên mặc trường bào lẳng lặng đứng đó, thân hình cao ngất giống như một thanh trường thương, vẻ mặt như điêu khắc, lẳng lặng đứng đó, nhìn qua có chút cô đơn.
- Đệ đệ muội muội của con đều trở về, sao không tụ họp cùng mọi người?