Khoanh chân ngồi xuống, Lục Thiếu Du dường như đang trầm tư gì đó, tranh đoạt Hồng Hoang điện trong Thương Khung chiến trường khiến cho Lục Thiếu Du cũng có chút cảm thán, miệng thì thào nói nhỏ:
- Thần Linh Nghiễm Hồng, người này không giống bình thường.
Dứt lời, trường bào màu xanh tung bay, khi thân hình đứng lên đã lặng lẽ biến mất trong không gian thác loạn của Thiên Trụ giới.
- Phụ thân, con nhớ người.
Lục Thiếu Du vừa rời khỏi Thiên Trụ giới, một đạo thân ảnh xinh đẹp, nhỏ nhắn liền bổ nhào vào trong ngực Lục Thiếu Du, trên khuôn mặt tinh xảo hiện lên nụ cười cao hứng, khuôn mặt đáng yêu, đôi mắt đen nhánh khiến cho người ta nhìn vào không nhịn được mà muốn ôm vào trong ngực thơm một cái.
Tiểu nha đầu này không phải là Lục Lộ thì còn có thể là ai, Lục Thiếu Du lập tức ôm tiểu nha đầu, cao hứng xoay một vòng nói:
- Tiểu nha đầu, con sao lại ở đây?
Lục Thiếu Du cũng có chút kỳ quái, hắn tiến vào trong Thiên Trụ giới, bên ngoài có Tuyết Sư, Huyết Mị hộ pháp. Dù là ai cũng không có cách nào tiếp cận. Đám người Vô Song, Hồng Lăng nếu không có chuyện đặc biệt sẽ không tới quấy rầy hắn.
Tiểu nha đầu nghe vậy lập tức nở nụ cười giảo hoạt, nàng phải dùng biện pháp mới tiến được vào đây a:
- là Tuyết Sư thúc thúc và Huyết Mị a di đồng ý để cho con vào đây.
Âm thanh non nớt vang lên, hai tay nhỏ nhắn của Lục Lộ nắm lấy khuôn mặt của Lục Thiếu Du, hôn vào má hắn một cái, trong đôi mắt đen nhánh hiện lên vẻ hưng phấn, nói:
- Phụ thân, nói cho người một tin tức tốt, tỷ tỷ và ca ca đều trở về rồi.
- Tỷ tỷ và ca ca?
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên.
- Chính là đám người Tam tỷ, Tứ tỷ, Ngũ ca, Lục ca, Thất tỷ mà Kinh Vân ca ca thường nói tới nha.
Lục Lộ vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, ngón tay nhỏ khẽ nghịch, nhìn qua đáng yêu vô cùng. Rất nhiều tỷ tỷ và ca ca đều trở về, hai ngày này nàng kiếm được không ít thứ tốt, cũng lại có thêm nhiều chỗ dựa.