Rầm rầm rầm.
Giữa không trung, từng đạo âm thanh bạo liệt trầm thấp liên tiếp vang vọng giống như phản ứng dây chuyền, năng lượng kh*ng b* chấn động giống như một cơn hồng thủy trút xuống rồi khuếch tán. Năng lượng phô thiên cái địa quét ngang trời cao, khiến cho cả trời xanh rung động, lắc lư, run rẩy.
Trong lúc năng lượng khuếch tán, hai đạo thân ảnh một lam, một xanh da trời bị đẩy lui, chân đều đạp mạnh hư không, đột nhiên đứng lơ lửng.
Trên không trung, hai người nhìn nhau, trong mắt đều có một chút khiếp sợ. Sau khi điên cuồng giao thủ một phen, nhìn như cuồng bạo không ngớt, thế nhưng trong lòng hai người đều rõ ràng, vừa rồi chỉ mới là thăm dò lẫn nhau mà thôi. Trong lúc thăm dò, đối với thực lực của đối phương hai người đều hiểu hơn không ít. Chính bởi vì như thế, trong mắt hai người mới hiện lên vẻ khiếp sợ, không có cách nào che dấu.
- Xem ra muốn phân thắng bại phải dùng toàn lực mới được.
Thần Linh Nghiễm Hồng nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ, lập tức chuyển thành chiến ý. Loại chiến ý này thậm chí còn khiến cho trong mắt hắn tràn ngập vẻ chờ mong, hưng phấn, hắn nói:
- Lục Soái quả nhiên không để cho ta thất vọng, có thể nói một câu, đã rất nhiều năm qua, bên trong đám người cùng thế hệ không ai có thể khiến cho ta vận dụng toàn lực, mà bây giờ, chúc mừng Lục Soái đã làm được điều này.
- Cũng rất nhiều năm rồi trong đám người cùng thế hệ không có ai khiến cho ta phải dùng toàn lực.
Lục Thiếu Du nhìn Thần Linh Nghiễm Hồng, quang mang màu vàng nhàn nhạt quanh thân tràn ra, sắc bén mà lạnh lẽo. Chiến ý trong mắt sôi trào, những năm gần đây, theo tu vi thực lực được đề cao, đặc biệt là sau khi từ lúc tiến vào trong Thương Khung chiến trường, Lục Thiếu Du từ lâu đã không còn gặp được địch thủ, kể cả lần trước trên Chiến đài trong mật địa Thiên giới của Thượng Thanh thế giới chiến một trận với Phong Du Du, khi đó nàng cũng không khiến cho Lục Thiếu Du dùng toàn lực.