- Hết sức là tốt rồi.
Phong Du Du nói, khuôn mặt thoát tục, cao quý thánh khiết giống như không nhiễm khói lửa nhân gian, lại tựa như có lẽ không nên tồn tại trên đời này. Đôi mắt giống như sao trời rực rỡ nhìn qua Lục Thiếu Du, trong mắt hiện lên sự vui vẻ, mãi một lúc lâu sau nàng mới khẽ nói:
- Chỗ cao nhất trong Thương Khung chiến trường, ngày mai nhất định ngươi sẽ làm được.
- Rốt cuộc cũng tới lúc này, đáng tiếc nàng lại không có mặt.
Khóe miệng Lục Thiếu Du cười khổ một tiếng.
PHong Du Du vẫn nhìn Lục Thiếu Du, nói:
- Nói không chừng nàng sẽ trông thấy.
- Chỉ mong như vậy.
Lục Thiếu Du nói.
- Chẳng lẽ ngươi thực sự để ý tới nàng như vậy sao? Sợ trước kia không xứng với nàng, tới hiện tại mới xứng đôi với nàng sao?
Phong Du Du nói.
Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng nói:
- Ta chỉ biết là nàng là nữ nhân của ta, ngay cả thân hình nàng ta cũng đã từng xem qua. Mặc kệ nàng có thân phận gì, khi gặp lại nàng, đến lúc đó ta sẽ nói cho nàng biết, ta có tư cách xứng đôi với nàng, đây không phải là sợ, mà là chứng minh cho nàng thấy.
- Thật sao?
Phong Du Du mở miệng cười cười, vẻ mặt thánh khiết, cao quý tự nhiên khiến cho người ta không khỏi động dung về khí chất thánh khiết của nàng, nàng nói với Lục Thiếu Du:
- Ta thấy, nếu như nàng biết rõ, nhất định sẽ thật cao hứng. Bất quá ta thấy trước mặt Vô Song, Hồng Lăng và những người khác ngươi sẽ khó mà ăn nói được.
- Cái này...
Lục Thiếu Du xấu hổ cười cười.
- Đang nói chuyện gì vậy?
Âm thanh thanh nhã vang lên, không gian nổi lên chút chấn động, thân ảnh Bắc Cung Vô Song xuất hiện bên cạnh hai người, mắt nhìn hai người dịu dàng cười nói.
- Đang nói tới ngươi, không ngờ ngươi lại tới nha.
Phong Du Du nói với Bắc Cung Vô Song.