Khối cự thạch dưới chân Ma Hoằng hạ xuống, nam tử tuấn mỹ mặc trường bào màu xanh da trời vung tay lên, khối cự thạch lớn sau lưng hắn lập tức từ phía sau phóng tới, thân hình cao ngất đáp xuống khối cự thạch, mắt nhìn Tiểu Long mỉm cười, âm thanh vẫn mờ ảo dễ nghe như vậy, hắn nói:
- Hiện tại Ma Hoằng bị thua, dựa theo quy tắc vòng này sẽ do ta lên. Ngươi đã thắng được một tòa Hồng Hoang điện, không biết ngươi định tiếp tục chiến với ta một trận hay là người khác trong Thương Khung minh sẽ ra trận?
Tiểu Long nhìn nam tử tuấn mỹ tuyệt luân trước mắt, mái tóc xoăn màu vàng tung bay, ánh mắt thâm thúy khẽ đảo, lập tức nhìn qua đám nguời Lục Thiếu Du, Mẫu Đơn, Dương Quá còn lại trong Thương Khung minh, sau đó lại nhìn nam tử tuấn mỹ tuyệt luân và nam tử mặc trường bào màu đen như mực phía trước, ánh mắt âm thầm biến ảo, nói:
- Ta đã thắng được một tòa Hồng Hoang điện, về phần ngươi sao? Tự nhiên sẽ có người đối phó với ngươi.
Ầm ầm.
Tiểu Long nói xong, khí tức quanh thân từ từ thu liễm, khối cự thạch dưới chân lập tức nâng lên, đánh bại Ma Hoằng, thu được một tòa Hồng Hoang điện cũng đã chiến thắng.
Mắt thấy khối cự thạch giống như ngọn núi dưới chân Tiểu Long nâng lên, nam tử tuấn mỹ tuyệt luân lẳng lặng đứng chắp tay, khẽ ngẩng đầu lên trời cao, khuôn mặt tuấn mỹ vô cùng. Sau đó người này cúi đầu, mắt nhìn ba người Lục Thiếu Du, Dương Quá, Mẫu Đơn cách đó không xa, trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên nụ cười vui vẻ, ánh mắt cuối cùng từ trên người Lục Thiếu Du sang Dương Quá, nói:
- Thần Linh Nghiễm Hồng trong Thiên La minh, Chân Lý Niết Bàn, nghe nói Dương Quá của Thiên Địa các cũng là Quy Chân Niết Bàn cực kỳ hiếm thấy, mong các hạ chỉ giáo một phen.
- Chỉ giáo thì không dám nhận, đồn rằng tộc nhân Thần Linh tộc đều có thiên phú không gì sánh nổi, ta đang muốn mở mang tầm mắt một phen.