- Ta sẽ chờ.
Phong Du Du lạnh nhạt nói. Trên khuôn mặt thánh khiết tái nhợt lúc này khóe miệng nở nụ cười vui vẻ.
- Thắng, Phong Du Du thắng.
- Du Du tỷ thắng. Phong gia ta thắng rồi.
- Thượng Thanh thế giới lại thắng một ván nữa. Trời giúp Thượng Thanh thế giới ta.
Phong Du Du chiến thắng, trong mật địa Thiên giới của Thượng Thanh thế giới, trước truyền tống trận hình chiếu thời không, trăm vạn ánh mắt rung động, kích động. Tiếng hò hét phấn chân vang vọng giống như tiếng sấm rền quanh quẩn trên không trung. Khiến cho máu tươi trong cơ thể người ta bành trướng.
Oanh.
Khối cự thạch dưới chân hai người một nâng lên cao, một hạ xuống thấp. Thân ảnh xinh đẹp của Phong Du Du xẹt qua không trung đáp xuống bên người đám người Lục Thiếu Du, Tiểu Long, Dương Quá, Mẫu Đơn, đôi mắt nhìn vào trên người Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nhìn qua Phong Du Du, khuôn mặt quả thực có chút ngưng trọng, nói:
- Ngươi nhanh điều tức đi.
- Kế tiếp phải dựa vào các ngươi rồi.
Phong Du Du nhìn đám người Tiểu Long, Lục Thiếu Du và Dương Quá, Mẫu Đơn. Âm thanh vừa mới dứt, lưng đưa về phía đám người Thiên La minh. Trong cổ họng vang lên một tiêng trầm đục, máu tươi trong miệng không nhịn được mà trào ra.
- Thương thế của ngươi không nhẹ, đừng cố, khi đó sẽ để lại di chứng.
Lục Thiếu Du nói với Phong Du Du.
- Thiên Thủ Tu La quả thực rất mạnh. Bất quá ta không có chuyện gì lớn, cần một chút thời gian là có thể khôi phục.
Phong Du Du nhìn Lục Thiếu Du, tay nắm một chiếc khăn tay nhẹ nhàng lau vết máu ở khóe miệng mình. Sau khi nói xong, thân hình mềm mại uyển chuyển đã vọt lên trên không trung rồi đáp xuống khối cự thạch của nàng.
Phụt.
Trên khối cự thạch giống như ngọn núi lớn đang hạ thấp xuống, Bà Tu Mỹ Ngọc đã sớm khoanh chân ngồi, trên khuôn mặt tái nhợt, miệng lại lần nữa phun ra máu tươi. Trong máu tươi còn có khói độc lan tràn ra rồi tiêu tán, miệng thì thào nói: