Ngay khi Dương Quá nói xong, trên khối cự thạch phía trước, Bà Tu Mỹ Ngọc nhìn Phong Du Du, hai người dường như đã sớm nhìn nhau, người này nói:
- Bà Tu Mỹ Ngọc của Tu La tộc, Phong Du Du, chúng ta đã lâu không gặp.
Phong Du Du ngẩng đầu nhìn Bà Tu Mỹ Ngọc, lập tức nói với Lục Thiếu Du:
- Trận này xem ra ta phải lên rồi. Bà Tu Mỹ Ngọc này hơn một ngàn năm trước ta đã từng gặp qua. Đồng thời còn từng giao thủ qua với nàng ta. Khi đó chúng ta mới chỉ là Ngộ Chân cảnh mà thôi.
- Cẩn thận một ít.
Lục Thiếu Du nói, trong lúc mơ hồ ánh mắt hiện lên vẻ ngưng trọng.
Lục Thiếu Du không khó biết rõ, Phong Du Du đột phá tới Tam Nguyên Hóa Hồng còn chưa được bao lâu, mà Bà Tu Mỹ Ngọc đã tới Tam Nguyên Hóa Hồng đỉnh phong. So với U Giác của Dạ Xoa nhất tộc vừa mới ra tay chỉ mạnh hơn chứ không yếu. Ít nhất khí tức bên ngoài mạnh hơn không ít.
- Ta sẽ cố hết sức, ít nhất Bà Tu Mỹ Ngọc kia muốn thắng ta cũng không dễ.
Phong Du Du cũng tự biết trên phương diện tu vi, tu vi của nàng yếu hơn Bà Tu Mỹ Ngọc. Nàng nhìn Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng, y phục màu trắng khẽ tung bay, âm thanh vừa dứt, cự thạch phía trước lập tức b*n r*.
Oanh.
Tiếng nổ trầm thấp vang vọng, y phục màu trắng trên người Phong DU Du tung bay, nhất cử nhất động đều làm tăng thêm vẻ mê người của nàng. Thân hình mềm mại uyển chuyển theo khối cự thạch lập tức phóng về phía trước, đứng đối diện với Bà Tu Mỹ Ngọc.
Bà Tu Mỹ Ngọc, Phong Du Du, nhị nữ này bất luận là ai đều là những nhân vật quan trọng, đỉnh tiêm trong đám người trẻ tuổi trong ba ngàn Đại thiên thế giới.
Lúc này nhị nữ đứng đối diện với nhau, từ trong tới ngoài Thưng Khung chiến trường, trong mật địa Thiên giới của tất cả các đại thế giới, từng ánh mắt bỗng nhiên chăm chú tập trung vào hai người.