Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, từ khí tức Lục Thiếu Du không khó nhận ra, nam tử tuấn mỹ dị thường này chính là người không hiện thân trên Mẫn Tinh đại lục khi trước. Người được đám người Bà Trĩ xưng là nguyên soái, nguyên soái Thiên La minh, không hề nghi ngờ, chính là người nổi bật, đỉnh phong nhất trong Thiên La minh.
Một cỗ khí tức quanh thân Lục Thiếu Du chấn động, bốn mắt của hai người nhìn nhau, tuy rằng cách xa nhau, thế nhưng bầu không khí chung quanh trở nên căng cứng, có cảm giác giống như giương cung bạt kiếm.
Oanh.
Trên một tảng đá lớn khác trong bảy mươi hai khối bắt đầu có gợn sóng lập lòe, một đạo thân ảnh nhảy ra khỏi gợn sóng không gian đang chấn động rồi đáp xuống tảng đá, cự thạch dưới chân giống như ngọn núi khổng lồ theo đó run lên. Một đạo quang mang trong suốt lập tức bao phủ lấy người này.
Người thứ ba tới này cũng là một nam tử, người mặc một trường bào màu tím, sắc mặt lạnh lùng, thần thái có vẻ thanh tao lịch sự, hai mắt linh động, giống như hai khối ngọc thạch.
Mà hắn giờ phút này cũng bị quang mang bao phủ, vẻ mặt lại cực kỳ lạnh nhạt, thậm chí ngay cả chung quanh cũng không thèm liếc nhìn, chỉ lẳng lặng đứng trên khối đá lớn giống như ngọn núi này.
Xoẹt.
Ngay sau đó trên không ít khối cự thạch giống như ngọn núi bắt đầu nổi lên chấn động, đạo thân ảnh thứ tư nhảy ra, người mặc trường bào màu vàng, trên đầu là mái tóc xoăn màu vàng, mi tâm có ấn kỳ tà dị.
Đạo thân ảnh thứ năm đáp xuống, người mặc trường bào màu tím nhạt, thân thể gầy gò, toàn thân có khí tức huyết sát âm hàn. Đạo thân ảnh thứ sáu có mái tóc đen nhánh, ánh mắt như sao. Đạo thân ảnh thứ bảy mặc trường bào màu lam, khí tức âm hàn mà nóng bỏng, thế nhưng lại thu liễm vô cùng sâu, khó ai có thể phát giác ra.
Đạo thân ảnh thứ tám chính là một nữ tử thanh nhã. Thân ảnh xinh đẹp mà mềm mại, nhất cử nhất động đều lộ ra khí chất cao quý. Nữ tử thứ chín mặc cung trang màu đỏ giống như máu tươi lưu chuyển. Thân thể uyển chuyển khiến cho người ta sôi trào. Nữ tử thứ mười mặc y phục trắng như tuyết, thánh khiết mà cao quý.