Trong lòng mọi người đều có chút khúc mắc, chỉ là đối với Lục Thiếu Du lại tuyệt đối tin phục, không có một chút hoài nghi nào. Cho dù không tin Bắc Cung Vô Song, thế nhưng bọn họ tin Lục Thiếu Du.
- Phụ thân, Hồng Hoang lệnh trên khối đại lục số mười con tuyệt đối sẽ thu lấy.
Trong mắt Lục Kinh Vân hiện lên vẻ kiên nghị.
Lục Thiếu Du cười cười, vỗ vai Lục Kinh Vân, dùng tu vi của Lục Kinh Vân hiện tại, huống chi còn có Luân Hồi Hư Vọng đao trên người, Lục Thiếu Du cũng không lo lắng.
Ánh mắt Lục Thiếu Du đảo qua từng người một lần, sau đó mới nói:
- Thời gian cũng không còn nhiều lắm, chuẩn bị sáng sớm ngày mai lên đường, tranh đoạt Hồng Hoang lệnh.
Trong không gian tiêu điều, màn đêm buông xuống lạnh lẽo như nước.
Trên đỉnh núi cô độc, Lục Thiếu Du nhìn bầu trời đêm thâm thúy, trong mắt tràn ngập vẻ phức tạp và chấn động, vẻ mặt cảm khái.
- Ài.
Than nhẹ một tiếng, nhớ tới tất cả mọi thứ đã trải qua sau khi tới đây, trên khuôn mặt cương nghị của Lục Thiếu Du cũng hiện lên vẻ thổn thức, cảm thán.
Bắt đầu từ tên đại thiếu gia Lục gia củi mục trên trấn Thanh Vân, hiện tại cho tới nguyên soái của Thương Khung minh, thánh chủ Tuyên Cổ điện. Ngẫm lại đoạn đường này có bao nhiêu gian khổ khiến cho hắn thổn thức, giống như là một giấc mộng, thế nhưng tất cả lại hiển hiện rõ mồn một trước mắt hắn.
Nhìn lên trên trời cao, chẳng bao lâu sau, Lục Thiếu Du thậm chí còn nghĩ tới, tất cả mọi thứ kiếp trước của hắn mới chính là cảnh trong mơ.
Kiếp trước mới có hơn hai mươi năm, nhưng ở đời này hắn đã trải qua gần hai ngàn năm, so sánh giữa hai kiếp mà nói, hai mươi năm chưa là cái gì.
Nếu không cố ý nghĩ tới nó, Lục Thiếu Du thậm chí còn đã quên mình có ký ức kiếp trước.
Từng bước một đi tới hiện tại, một đường nhấp nhô, gian khổ, thế nhưng lại luôn tiến lên, chưa bao giờ Lục Thiếu Du lui về phía sau nửa bước.