Hai người Tử Yên và Long Yên công chúa cũng lẳng lặng đứng đó, ánh mắt dịu dàng, cũng không có chút lo lắng nào.
Trên không trung, ba đạo thân ảnh Minh Linh khổng lồ dùng con mắt to lớn giống như đèn lồng nhìn vào ba người Lục Thiếu Du, Tiểu Long, Dương Quá, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Khí tức trên thân ba người này bọn họ không ngờ lại không thể nhìn thấu, càng dò xét càng cảm giác giống như thâm bất khả trắc. Trong lúc mơ hồ khiến cho trong lòng bọn họ sinh ra hàn ý không hiểu.
Lục Thiếu Du lần nữa xoay người, khẽ ngẩng đầu nhìn ba đạo thân ảnh Minh Linh khổng lồ, ánh mắt lạnh lẽo nổi lên chấn động, đối với mấy Minh Linh này tự nhiên Lục Thiếu Du không có bất kỳ khách khí nào.
- Là ai vậy? Thật sự có thể đối phó được với ba người Thiên La minh kia sao? Vừa rồi ba người Vũ Thoát Phàm dường như cũng rơi vào thế hạ phong a.
- Ba người này là ai? Tại sao mà ba người Vũ Thoát Phàm, Tịch Thiên Vũ, Nhược Vô Trần và những người khác lại lui ra nhường bọn họ ra trận.
- Không quản bọn họ là ai, phàm là người Thương Khung minh chúng ta nhất định phải tiêu diệt ba người Thiên La minh kia.
Bốn phía không trung, vô số người ngẩng đầu nhìn lên, hai tay nắm chặt, hai mắt đỏ thẫm, trong mắt hiện lên vẻ chờ mong.
- Dám xông vào Thương Khung minh, giết.
Tiếng quát vừa dứt, trường bào màu xanh phần phật, Lục Thiếu Du nhìn thẳng về phía ba đạo thân ảnh Minh Linh khổng lồ trước mặt, trong mắt hiện lên sát ý. Khí chất lạnh nhạt trên người lập tức biến mất không thấy gì nữa. khí thế bá đạo, lạnh lẽo quanh thân chấn động tuôn ra, khiến cho cả không trung ầm ầm run lên.
Oanh.
Hư không run lên, trong thiên địa chung quanh có vô số sinh linh cảm thấy tim đập nhanh.
Lục Thiếu Du nói xong, ánh mắt Diễm Hân khẽ đổi, thân hình mặc khải giáp màu xanh da trời động lòng người lui lại, khí tức nóng bỏng quanh thân lan tràn, nàng nói với Lục Thiếu Du: