Long Huyền của Thần Thú thế giới là Chân Lý Niết Bàn, Dương Quá của Thiên Địa các là Quy Chân Niết Bàn. Danh tự của hai người này đã sớm rơi vào trong tay ba ngàn Đại thiên thế giới. Đại biểu của các Đại thiên thế giới tới tham dự đại hội tranh đoạt Hồng Hoang bình thường cũng biết được hai người này mạnh mẽ ra sao.
Chỉ là sau khi Lục Thiếu Du đặt mông ngồi trên ghế của Thiên Linh cung, lại khiến cho không ít ánh mắt bắt đầu phức tạp.
- Đó là Lục Thiếu Du, chẳng lẽ hắn là người Thiên Linh cung?
- Chẳng lẽ Lục Thiếu Du là người của Thiên Linh cung hay sao?
Lục Thiếu Du ngồi xuống, đối với tiếng nghị luận của đám người chung quanh không chút để ý. Sau khi ngồi xuống, áo bào xanh trên người tung bay, hắn chỉ lạnh nhạt lẳng lặng ngồi đó.
Trước mỗi một chiếc ghế đều có một chiếc bàn vuông phong cách cổ xưa, bên trên có không ít hoa quả tương.
Vũ Thoát Phàm nhìn Lục Thiếu Du ngồi bên trái, lông mày mơ hồ nhíu lại, mở miệng hỏi:
- Các hạ là người của Thiên Linh cung?
- Ta sao?
Lục Thiếu Du nhìn qua Vũ Thoát Phàm, nói:
- Lục Thiếu Du của Thượng Thanh thế giới, cũng không phải là người của Thiên Linh cung.
- Thật sự là Lục Thiếu Du sao?
- Hóa ra hắn chính là Lục Thiếu Du.
Trong đại điện, nhân số ở trong đại điện đã hơn vạn người, vô số ánh mắt chung quanh lúc này đều rơi vào trên người Lục Thiếu Du.
Đối với mọi người mà nói, danh khí của ba chữ Lục Thiếu Du này quả thực quá lớn một ít.
Vũ Thoát Phàm nhìn Lục Thiếu Du, nói:
- Thì ra là thánh chủ Tuyên Cổ điện, người Chân Lý Niết Bàn của Thượng Thanh thế giới. Lần này tuy rằng Tuyên Cổ điện tuyên bố gia nhập Thương Khung minh, thế nhưng cũng không có phái người tiến vào trong Thương Khung chiến trường tranh đoạt Hồng Hoang điện trong nội bộ Thương Khung minh chúng ta. Thượng Thanh thế giới vốn cũng không có tư cách được ngồi đây. Mặt khác đây cũng là chỗ ngồi của Thiên Linh cung, lúc này các hạ ngồi đây sợ rằng có chút không ổn.