- Phượng Vũ đại ca, hắn chính là Lục Thiếu Du.
Trong đám thanh niên nam tử vừa mới lui về phía sau, một thanh niên mặc hoa phục tu vi TUyên Cổ cảnh cao giai đỉnh phong tiến lên, hai mắt có chút e ngại nhìn qua Lục Thiếu Du, lập tức yếu ớt nói với Phượng Vũ.
- Lục Thiếu Du?
Ba chữ Lục Thiếu Du lập tức khiến cho khuôn mặt Phượng Vũ co lại, hai mắt run lên nhìn thẳng về phía Lục Thiếu Du. Không nhịn được mà hít sâu một hơi, cố gắng ngăn chặn sự khiếp sợ trong lòng, ánh mắt đại biến không ít.
Đối với người ở đây mà nói, ba chữ Lục Thiếu Du không có ai chưa từng nghe nói qua.
- Ngươi không tới từ Nguyệt Hoàng thế giới, nể mặt Diễm HOàng điện chủ, lần này không có mắt ta sẽ không truy cứu, nhưng mà nhớ kỹ, không có lần thứ hai.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt liếc qua Phượng Vũ, lập tức quay đầu nói với Dương Quá và Tiểu Long sau lưng:
- Đại ca, Tiểu Long, chúng ta đi thôi.
Dương Quá, Tiểu Long gật đầu, bốn người lập tức nghênh ngang rời đi.
Từng ánh mắt nhìn bóng lưng bốn người nghênh ngang rời đi, không có bất kỳ ai dám nói gì. Một chiêu đánh chết Hóa Hồng cảnh sơ giai, ở đây không có ai dám động vào.
Phượng Vũ cũng không dám, hắn cắn chặt răng, khuôn mặt co rúm, hàn ý trong mắt b*n r*, nhưng lại không có biện pháp nào khác.
Nhìn Tra Thiên Minh bị đánh chết cách đó không xa, Phượng Vũ hiểu rõ, bản thân mình tuy rằng là Nhị Nguyên Hóa Hồng, thế nhưng một chiêu đánh chết Tra Thiên Minh như vậy, hắn tự nhận không có cách nào làm gọn gàng như thế được.
Cho nên Phượng Vũ biết rõ hắn không trêu vào được Lục Thiếu Du kia. Huống chi ba người sau lưng Lục Thiếu Du này, nữ nhân kia còn tốt. Nhưng mà thanh niên áo xám tóc đen và thanh niên mặc áo bào màu vàng kia, khí tức của hai người này hắn cũng không có cách nào dò xét ra được. Nhưng mà hắn có thể cảm giác được hai người này không dễ trêu.