Lục Thiếu Du vẫn lạnh lùng nhìn Hoàng Lạc Nhan, ngay cả đầu Lục Thiếu Du cũng không quay về sau nhìn một cái. Nói xong, tay phải hắn run lên, hung hăng nện nam tử mặc cẩm bào trong trảo ấn về phía xa.
Phanh.
Thân hình nam tử mặc cẩm bào giống như thiên thạch lập tức bị nện vào trong lòng đất, âm thanh trầm đục vang vọng. Thân hình bị c*m v** trong lòng đất.
Ầm ầm.
Mặt đất cũng run lên, trên con đường bằng nham thạch rắn chắc lập tức xuất hiện khe nứt. Thân hình nam tử mặc cẩm bào ở trong khe nứt trên mặt đất mềm nhũn gục xuống. Xương cốt toàn thân nứt vỡ từng khúc. Thân hình giống như một cục thịt, linh hồn phân thân và hồn anh chẳng biết khi nào đã bị Lục Thiếu Du phá hủy. Trên người không còn sinh cơ.
Bên người Hoàng Lạc Nhan, gần hai mươi nam tử vốn cao ngạo không thôi, khuôn mặt lúc này được thay bằng vẻ hoảng sợ. Căn bản không có ai dám nói một câu gì, đều bị Lục Thiếu Du dọa sợ. Bởi vì vừa rồi bọn họ tận mắt nhìn thấy Nhất Nguyên Hóa Hồng cảnh bị diệt sát, muốn làm được như vậy cần thực lực nhường nào cơ chứ.
Đến thời điểm này tất cả mọi người mới ý thức được nam tử mặc áo bào xanh trước mắt này mạnh như thế nào.
Cảnh này cũng khiến cho ánh mắt oán độc của Hoàng Lạc Nhan co rúm lại. Những năm này không gặp mặt, không ngờ thực lực của Lục Thiếu Du lại tiến bộ kh*ng b* như vậy.
- Người này là ai? Tại sao lại mạnh như vậy?
- Đây không phải là Tra Thiên Minh của Thành Băng thế giới sao? Một chiêu bị giết a.
Trên đường phố vốn náo nhiệt sau khi xảy ra động tĩnh bực này lập tức thu hút vô số người thích xem náo nhiệt vây quanh.
Đánh chết một Nhất Nguyên Hóa Hồng, bất kể là người này của thế giới nào, là thân phận gì, Lục Thiếu Du hiện tại cũng không quá để ý.
Lục Thiếu Du nhìn qua đám nam nhân túm tụm bên người Hoàng Lạc Nhan, lúc này cả đám lập tức kinh hãi lùi về phía sau. Lúc này Lục Thiếu Du mới nhìn Hoàng Lạc Nhan nói: