Lục Thiếu Du nhìn bầu trời đêm thâm thúy, mơ hồ, thì thào nói:
- Chín tòa Hồng Hoang điện, ba ngàn Đại thiên thế giới sẽ phải chém giết một hồi thảm thiết, đọ sức đỉnh phong.
Mọi người ngồi đó mãi tới đêm khuya mới tán đi. Cuối cùng Lục Thiếu Du cũng quyết định, sáng sớm ngày mai một mình hắn tiến về phía Mẫn Tinh đại lục diễn ra đại hội tranh đoạt Hồng Hoang. Tiểu Long tự nhiên cũng quyết định một người đi tới đó, mặt khác cũng không thiếu Dương Quá.
Trong màn đêm, sơn mạch bao la bị phá thành từng mảnh nhỏ, vô số khe nứt thật sâu lan tràn trên mặt đất, đại quân Thượng Thanh thế giới đã sớm rút lui ra xa.
Đại chiến thê thảm ban ngày, số người vẫn lạc dùng đơn vị mấy ức mà tính. Khắp sơn mạch bao la là cảnh máu cảnh thành sông, mùi máu tươi phóng lên trời cao.
Sưu Sưu.
Ở giữa nơi chiến đấu kịch liệt nhất, trên một ngọn núi bị phá hủy thành mảnh nhỏ có một đạo thân ảnh đang khoanh chân ngồi đó. Sát khí âm hàn trên người chấn động rồi lan tràn, khiến cho cả không gian run rẩy. Lập tức hình thành lực lượng cắn nuốt, đem năng lượng tàn hồn và một lượng lớn sát khí trong phiến thiên địa này hút vào trong cơ thể.
Sưu Sưu.
Lấy đạo thân ảnh đang ngồi khoanh chân trên ngọn núi bị nghiền nát kia làm trung tâm, sát khí nồng đậm cùng tàn hồn bị hút tới ngày càng nhiều, khiến cho cả phiến không gian lờ mờ không có ánh sáng.
Sưu Sưu.
Sáng sớm hôm sau, ba người Lục Thiếu Du, Tiểu Long, Dương Quá, còn có Long Yên công chúa thả người phá không phóng về phía Mẫn Tinh đại lục.
Long Yên công chúa và Dương Quá xa cách hơn một ngàn năm, mãi cho tới hôm qua mới nhìn được một cái, tự nhiên không đành lòng tách ra, cho nên cùng một chỗ đi về Mẫn Tinh đại lục.
Mẫn Tinh đại lục, trên đường đi từ trong miệng Dương Quá và Tiểu Long thì Lục Thiếu Du mới biết được đây chính là một khối đại lục diện tích không phải là quá lớn. Ở trong Thương Khung chiến trường cũng là tiếng tăm lừng lẫy. Đây chính là một tiểu hắc thị trong Thương Khung chiến trường.