Những năm này, thời gian cũng không làm phai mờ khí chất giống như tiên tử hạ phàm của nàng, chỉ là phần cao ngạo lại yếu bớt đi không ít mà lại tăng thêm vài phần vũ mị.
- Dạ Xoa tộc, Tu La tộc, La Sát tộc. Tộc nhân của ba tộc này tuy rằng cũng không tính là yếu, nhưng mà hẳn không phải là đám người mạnh nhất trong những người cùng thế hệ. Ta cũng không quá để ở trong lòng.
Lục Thiếu Du thấp giọng nói, lập tức nhìn về phía Lăng Thanh Tuyền rồi cười khổ, thờ dài một câu:
- Con đường tu luyện tàn khốc, mạnh được yếu thua, số mệnh của vạn vật nằm trong sự khống chế của lão thiên. Trong Thương Khung chiến trường, mỗi một ngày đều có vô số sinh linh trong các Đại thiên thế giới vẫn lạc.
Nghe vậy vẻ mặt Lăng Thanh Tuyền biến hóa một chút, nhìn Lục Thiếu Du rồi nói:
- Chàng suy nghĩ cho Linh Vũ thế giới sao?
Lục Thiếu Du khẽ ngẩng đầu, nhìn màn đêm mờ ảo phía trước trong Thương Khung chiến trường, nói:
- Không có thực lực thì không có cách nào thủ hộ tất cả mọi người bên cạnh. Ta không phải là người vĩ đại, chuyện sống chết của người khác không liên quan tới ta. Ta cũng không có năng lực quản. Có lẽ có một ngày nào đó, sau khi ta có thực lực kia sẽ quản một chút. Nhưng mà hiện tại ta chỉ hy vọng có thể bảo vệ tất cả những người bên cạnh, bảo vệ tất cả những thứ có quan hệ với ta mà thôi.
Nói xong, Lục Thiếu Du ngừng một chút, mãi sau mới thở dài, nói:
- Chỉ là đột nhiên ta có cảm giác trách nhiệm trên người càng ngày càng nặng, ta sợ có một ngày ta sẽ không bảo vệ nổi tất cả mọi người.
- Cho nên chàng mới tranh thủ kiếm vài cái Hồng Hoang điện, muốn để cho người Linh Vũ thế giới đi vào trong đó hay sao?
Bắc Cung Vô Song nhẹ nhàng bước lên, thân ảnh xinh đẹp từ từ đứng cạnh Lục Thiếu Du, nói: