- Đao thúc, tốc độ Vô Song đột phá quá nhanh, có thể nào ảnh hưởng đến căn cơ không?
Lục Thiếu Du mắt nhìn bóng hình linh lung xinh đẹp trước mắt, trong mắt lại là có chút lo lắng.
- Đúng là có chút quá nhanh, bất quá dung hợp Mộc Chi Thánh Nguyên, loại đột phá quá nhanh này tuy rằng có chút ảnh hưởng, nhưng ảnh hưởng vẫn trong khống chế, về sau nghĩ biện pháp củng cố vững chắc là có thể giảm ảnh hưởng đến tình trạng thấp nhất, không có gì trở ngại cả.
Kim Sắc Tiểu Đao nói với Lục Thiếu Du.
- Vậy sao?
Lục Thiếu Du mắt thấy thân ảnh xinh đẹp kia không ngừng tràn ra khí tức đáng sợ, trên mặt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ và cười khổ, nói nhỏ:
- Không nghĩ tới Vô Song lại đột phá kh*ng b* như thế, nếu không phải ta lại lần nữa đột phá thì sợ rằng phải xấu hổ đến chết mất rồi.
- Ngươi tu luyện chính là Hỗn Độn Âm Dương Quyết, nếu ngươi muốn cưỡng ép đột phá, đã sớm không chỉ có tu vị hiện tại rồi, nhưng như vậy đối với ngươi lại không có chút chỗ tốt nào cả.
Kim Sắc Tiểu Đao nói với Lục Thiếu Du:
- Cấp độ tu vị ngươi hiện giờ tuy rằng không cao, nhưng đủ để vượt cấp đánh chết đối thủ, đây mới là tầm quan trọng của căn cơ, một ngày kia nếu ngươi có thể thành công, tu vị cấp độ căn bản sẽ không thành vấn đề, mà điều kiện tiên quyết là phải xem căn cơ ngươi có đủ để thừa nhận hay không thôi.
Lục Thiếu Du nghe vậy, ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, lập tức hỏi Kim Sắc Tiểu Đao:
- Đao thúc, nơi mà ngươi nói là nơi nào?
Trong đầu trầm mặc một hồi, Kim Sắc Tiểu Đao mới tiếp tục nói:
- Việc này có lẽ còn cần một thời gian ngắn nữa, có một số việc hiện giờ ta cũng không quá rõ ràng, những năm gần đây ta cũng không biết mọi thứ đã biến thành dạng gì rồi, sau khi ta khôi phục lại, đến lúc đó tự nhiên sẽ nói cho ngươi biết, đây chính là trách nhiệm của ta.