Khẽ ngẩng đầu, Lục Thiếu Du lại lần nữa nhìn bạch y nữ tử, chuyện như thế cũng không phải bạch y nữ tử trước mắt này có thể làm ra được, có chút nói nhỏ:
- Lúc trước ta thiếu chút nữa đã chết ở trong tay nàng, nói ra thì xấu hổ, lúc trước ta tu vị còn rất yếu, mỗi lần nhìn thấy nàng đều chạy trốn thục mạng, nhìn thấy nàng giống như gặp quỷ vậy, hận không thể mọc ra một đôi cánh, như vậy thì có thể chạy nhanh hơn được rồi.
"PHỤT. "
Phong Du Du nghe vậy, lập tức bật cười, hỏi Lục Thiếu Du:
- Vậy thì xem ra nàng đối với ngươi rất kém rồi
- Cũng không phải vậy.
Lục Thiếu Du lắc đầu, nói:
- Nàng làm cho ta rất nhiều, nàng chính là như vậy, nàng có chút điêu ngoa tùy hứng, có chút cố tình gây sự, bất quá nàng chính là nàng, không thể thay thế, nàng đã từng nói qua ta chính là áp trại tướng công của nàng, nhưng nàng lại không phải nữ nhân của ta, cho nên ta đáp ứng nàng, trong Vạn Thế đối quyết, trên Thương Khung chiến trường, đến lúc đó ta tất nhiên có thể đứng ở trước mặt nàng, chính miệng nói với nàng, làm cho nàng trở thành nữ nhân của ta.
Phong Du Du nhìn qua Lục Thiếu Du, trong mắt ánh mắt bình tĩnh đến thần kỳ, trong loại bình tĩnh này lại như đè nén gì đó, thật lâu sau, nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Ta có chút hâm mộ nàng, hi vọng ngươi đến lúc đó có thể như nguyện.
- Nhưng giờ ta lại không biết nàng đang ở phương trời nào.
Lục Thiếu Du than nhẹ, nhìn qua Phong Du Du hỏi:
- Du Du cô nương, ngươi xác định ngươi không có tỷ muội song sinh sao?
- Hẳn là không có.
Phong Du Du liếc Lục Thiếu Du, lập tức nói:
- Ta phải đi về rồi, không bao lâu nữa chúng ta phải đi vào Thương Khung chiến trường rồi, lúc ngươi đứng ở nơi cao nhất Thương Khung chiến trường, một khắc này, ta tin tưởng nàng cũng sẽ cảm động vì ngươi thôi.