- Đến lúc đó có thể đột phá đến Tam nguyên Hóa Hồng sao.
Lục Thiếu Du hé miệng cười cười, thì thào nói nhỏ:
- Vậy thì trong Thương Khung chiến trường cũng có thêm một phần lực tranh giành rồi.
Sau một lát, Lục Thiếu Du ra khỏi Thiên Trụ giới liền ngây người trong đình viện một hồi, sau đó mới rời khỏi sơn phong đình viện, định đi khắp nơi dạo chơi một chút.
Mật địa Thiên Giới trên thực tế cực kỳ khổng lổ, đến Mật địa Thiên Giới lâu vậy rồi nhưng Lục Thiếu Du cũng chưa lần nào đi chung quanh xem xét một chút.
Mọi người trong Linh Vũ thế giới lúc này đều đang bế quan, đặc biệt là bọn người nghĩa phụ và sư phụ còn đang lĩnh ngộ trong Bí Cảnh Cổ Tộc, Lục Thiếu Du thậm chí đã lâu lắm chưa gặp Thái A rồi. Lần trước nghe Bắc Cung Vô Song nói thì Thái A đã theo cha nuôi hắn là Quỷ Cốc Hoàng Giả đi bế quan đến tận giờ vẫn chưa xuất quan. Thái A ở cùng một chỗ với Quỷ Cốc Hoàng Giả, Lục Thiếu Du tự nhiên không cần lo lắng. Một đường đi dạo trong Mật địa Thiên Giới, bất tri bất giác, thân ảnh đã đáp xuống trên một ngọn núi
Phía trước núi non trùng điệp, nguy phong sừng sững, mây xanh nước biếc, mây mù lượn lờ, hệt như Tiên Cảnh vậy.
- Ồ...
Lục Thiếu Du đứng chắp tay, đang thưởng thức cảnh đẹp thì bỗng dưng kêu nhẹ một tiếng, thân ảnh lập tức lách mình biến mất trên ngọn núi.
"Rầm rầm... "
Giữa quần phong, trong một hạp cốc, chung quanh xanh biếc, trong hạp cốc lại có một thác nước như một tấm lụa dài màu bạc từ trên trời xanh đổ xuống, chảy giữa cự thạch hai bên, tung tóe lên bọt nước trắng xóa.
Trên thác nước, một đạo bóng hình xinh đẹp dịu dàng đứng đó, đây là một nữ tử tuyệt mỹ, áo trắng phủ thân, làn váy khẽ nhúc nhích, không gian chung quanh hiện ra rung động như ẩn như hiện, thác nước trước người tung tóe ra bọt nước, ở trước người nàng hình thành mảng lớn bụi nước, như một đoàn mây mỏng màu ngà sữa, thân ảnh nhẹ nhàng, phiên như kinh hồng.