"Sưu sưu! "
Một lát sau, thâm cốc dưới một tòa núi khổng lồ, một cỗ năng lượng chấn động trong lúc mơ hồ lan tràn ra, trước tầm mắt là một cái sơn động bị bố trí lấy cấm chế, từng đạo thân ảnh theo Thái Hoa Đạo và Lục Thiếu Du đã đáp xuống trước cấm chế kia.
Lục Tâm Đồng và cường giả Tuyệt Linh Độc Cốc cũng theo đuôi mọi người đi tới.
- Chính là cái cấm chế này, đây là do ta và Minh Dương cùng nhau bố trí, Minh Dương lại vừa rời đi, giờ cấm chế này cần phải mạnh mẽ mở ra mới được.
Thái Hoa Đạo mắt nhìn cửa vào cấm chế nói với Lục Thiếu Du.
- Không sao.
Lục Thiếu Du dứt lời, thân hình khôi ngô sải bước đã đi đến trước cấm chế, cùng lúc đó trên đoản côn màu trắng chợt tràn ra một cỗ Hàn Băng chi khí băng hàn rét thấu xương, bạo lướt vào trong khe hở cấm chế.
"Ken két! "
Hàn Băng chi khí băng hàn rét thấu xương bắt đầu khởi động, làm cho toàn bộ thâm cốc lập tức run lên, lập tức chu không rơi xuống đầy băng sương, tựa hồ như muốn đông lại toàn bộ thâm cốc này vậy. Lập tức cái khe hở cấm chế kia liền bị ngưng kết thành Hàn Băng, một giây sau, Hàn Băng rạn nứt, truyền ra tiếng nghiền nát "Ken két", ngay sau đó nổ tung.
"Bành bành! "
Dưới tiếng âm bạo trầm thấp, Hàn Băng lập tức nổ tung, cấm chế do Thái Hoa Đạo và Minh Dương Hồng Tôn liên thủ bố trí lập tức đã bị phá hủy một cách dễ dàng, động khẩu chừng vài mét liền xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đảo, ghé mắt nhìn qua Thái Thanh bên người nói:
- Thái Thanh, ngươi theo ta đi vào.
Lời vừa dứt, Lục Thiếu Du liếc qua mọi người đang theo đuôi tới, ghé mắt nói với ba người Phi Thiên lão yêu, Viêm Quang lão đạo, Song Kỳ lão quái ở sau lưng:
- Ba người các ngươi giữ vững vị trí cửa vào, mặc kệ ai dám xông vào đều không cần khách khí, xảy ra chuyện có ta gánh vác.