Khí tức ba người Phi Thiên lão yêu cường giả ở đây cũng có thể cảm nhận được một ít, lúc này ba cường giả siêu cấp kia lại cung kính trung thực đứng ở sau lưng đại hán mặt sẹo này, những người nhãn lực phi phàm sao có thể bật cười cho được, cái này cũng đủ để đại biểu cho thân phận của hắn rồi.
- Tiểu tử, ngươi dường như không phải là người Côn Vân thế giới a, không biết tên gọi là gì, đến từ phương thế giới nào?
Minh Dương Hồng Tôn cũng không phải người bình thường, cũng cảm thấy Lục Thiếu Du tựa hồ có chút địa vị.
Lục Thiếu Du mắt nhìn Minh Dương Hồng Tôn, lại không thèm để ý, tay trái giương lên linh khí đoản côn màu trắng trong tay, cười hắc hắc, nói:
- Ta đương nhiên không phải người Côn Vân thế giới, người gọi là Thần Côn Tây Phương Cầu Bại là...
Tiếng nói còn chưa dứt, Lục Thiếu Du vội vàng phất phất tay, nói:
- Chậm đã, nói sai rồi, là Côn Thần Tây Phương Cầu Bại, không phải là Thần Côn.
"PHỤT... "
Lời của Lục Thiếu Du lập tức khiến không ít nữ tử và phu nhân ở chung quanh đều là nhịn không được hé miệng nở nụ cười, khuôn mặt Thái Thanh vốn ửng đỏ cũng lập tức bị chọc đến phì cười.
- Hừ, lòe bịp thiên hạ, tu vị cấp độ Tuyên Cổ cảnh trung giai, đợi lát nữa lại không biết chết như thế nào đâu...
Không ít thanh niên nam tử nhìn thấy Lục Thiếu Du khiến không ít nữ tử bật cười, ngay cả Thái Thanh cũng cười tươi như hoa, lập tức nguyên một đám không biết vì sao trong lòng chợt cảm thấy có chút khó chịu.
Lục Thiếu Du không thèm để ý đến đám người chung quanh, tiếp tục nhìn vào Minh Dương Hồng Tôn, nói:
- Về phần ta đến từ phương nào, thật sự không tiện nói cho ngươi biết, sợ rằng vạn nhất hù chết ngươi, vậy cũng không tốt.
- Tiểu tử, nói mạnh miệng không sợ đau đầu lưỡi sao, trong thiên địa này còn chưa có người nào có thể hù chết bản tôn đâu.