Ba người đứng dậy, nhìn thấy Lục Thiếu Du, ánh mắt đều âm thầm chấn động, lập tức hành lễ:
- Bái kiến Thánh chủ.
Lục Thiếu Du nhìn qua ba người, nhàn nhạt hỏi một câu, nói:
- Khôi phục thế nào rồi?
- Bẩm Thánh chủ, đã khá ổn rồi.
Song Kỳ lão quái cúi đầu cung kính nói, hắn cực kỳ hiểu rõ sự kh*ng b* của Lục Thiếu Du trước mặt này. Lấy tu vị Lục Nguyên Hóa Hồng, cộng thêm Phi Thiên Yêu Bằng chi khu của hắn nhưng vẫn không phải là đối thủ. Loại thực lực kia, nào giống với thực lực mà một người trẻ tuổi nên có chứ.
- Đa tạ Thánh chủ quan tâm, đã không có gì trở ngại nữa rồi.
Song Kỳ lão quái cũng khom người trả lời.
Duy chỉ có Viêm Quang lão đạo lúc này lại không dám hó hé, sợ rằng sẽ nói gì đó không phải. Nhìn Lục Thiếu Du vừa cho đan dược, lại đưa bọn chúng ra khỏi không gian Lôi Đình, chắc rằng hơn phân nửa sẽ tha cho bọn hắn. Nếu là lại nói thêm điều gì đó không hay, đừng nói đến lúc đó hai người Phi Thiên lão yêu và Song Kỳ lão quái sẽ không tha cho hắn, mà ngay cả chính hắn cũng khó tha thứ được cho mình rồi.
Lục Thiếu Du liếc qua Viêm Quang lão đạo, lập tức ánh mắt đồng thời rời vào trên người ba người.
Cảm giác được ánh mắt Lục Thiếu Du, trong lòng ba người đều có chút bất định, đều có thể suy đoán được hiện giờ chính là thời khắc quyết định sống chết của mình rồi. Tuy rằng ba người đều có thể cảm giác được, hơn phân nửa Lục Thiếu Du sẽ lưu cho bọn hắn một mạng, nhưng dù vậy cũng không dám khinh thường.
Ba người đều tự cho rằng mình tốt xấu gì cũng coi như có kiến thức rộng rãi rồi, bất quá đối với nam tử thanh bào trước mắt này, ba người lại không nhìn thấu được.
Bởi vậy, càng thêm tâm thần bất định, bất kể như thế nào cũng không có ai muốn chết cả, huống chi còn bị luyện chế thành khôi lỗi nữa.