Thoáng dừng lại một chút, kim sắc tiểu đao nói:
- Những linh khí cùng người bình thường khác đều xưng hô ta là Chí tôn, ngày xưa chủ nhân lại xưng hô ta là huynh đệ, ngươi sao, gọi ta là Đao thúc đi.
- Đao thúc?
Lục Thiếu Du bĩu môi nói:
- Đao thúc thì Đao thúc đi.
- Sao vậy, ngươi còn cảm thấy ta chiếm tiện nghi của ngươi hay sao.
Kim sắc tiểu đao nói.
- Không dám, ta chỉ cảm thấy vinh hạnh mà thôi.
Lục Thiếu Du cũng biết vị này tuyệt đối kh*ng b*, vội vàng nói:
- Đao thúc, ngươi muốn ta đáp ứng đi vào bí cảnh kia, chẳng lẽ trong đó có bảo vật gì hay sao?
Đao thúc nói:
- Ta cũng không biết, chỉ là ta cảm thấy được có khí tức quen thuộc trên thân thể người Thái gia, hẳn là do họ mang ra từ trong bí cảnh. Khí tức cực yếu, ta cũng không thể cảm giác được quá nhiều, tới lúc đó ngươi tiến vào xem, nói không chừng ta có thể xác định.
- Được rồi, tới lúc đó ta sẽ tận lực đi vào.
Lục Thiếu Du nói, thoáng do dự, lại hỏi:
- Đao thúc, lúc trước có phải Thế giới Linh Vũ xảy ra đại sự gì hay không, làm sao ngươi lại ở trong Thế giới Linh Vũ, còn nữa, Tử Lôi Huyền Đỉnh sao cũng ở trong Thế giới Linh Vũ?
- Ngươi mới đạt tới tứ nguyên Hóa Hồng cảnh mà thôi, biết nhiều như vậy làm gì, chờ một ngày ngươi đặt chân tới Hư Vô cảnh, tới lúc đó ta sẽ xem xét đem hết thảy đều nói cho ngươi biết, hiện tại ngươi nên tập trung tinh lực tu luyện đi.
Đao thúc nói.
- Đặt chân Hư Vô cảnh, chỉ sợ không dễ dàng.
Lục Thiếu Du cười khổ nói.
- Ngươi mang Hỗn Độn bổn nguyên, tu luyện Hỗn Độn Âm Dương quyết, nếu ngươi còn không thể đặt chân tới Hư Vô cảnh, chỉ có thể trách bản thân ngươi quá bình thường.
Đao thúc không chút khách khí nói:
- Không có việc gì đừng quấy rầy ta, để cho ta thanh tĩnh, ban đầu ta bị thương quá nặng, có một số việc cần suy ngẫm lại.