Oanh!
Tiếng nổ tung trầm thấp nhất thời vang vọng, từng vòng năng lượng kinh người dao động thổi quét, làm cả không gian nhất thời run lên.
Hô lạp lạp!
Bên trong kẽ hở thế giới trong tích tắc sôi trào, nơi nơi đều là năng lượng dao động ảnh hưởng khe không gian tối đen xuất hiện, tựa như từng chiếc miệng rộng dữ tợn đem hết thảy cắn nuốt, khiến người nhìn thấy đều dựng đứng tóc gáy.
Không gian loạn lưu kh*ng b* không ngừng bạo phát, đủ đem Hóa Hồng cảnh xé rách thành mảnh nhỏ.
Xuy lạp lạp!
Không gian loạn lưu đi qua, không gian sóng gợn nổi lên sóng to gió lớn như hải vực, điên cuồng nhộn nhạo, chấn động lòng người.
Hô!
Thân hình Phi Thiên lão yêu đụng nát không gian lốc xoáy mới đứng vững lại thân hình, phong hệ áo nghĩa bao quanh lấy hắn, không gian loạn lưu thổi tới bên người lập tức liền tiêu tán biến mất.
Khi thân ảnh vừa ổn định lại, Phi Thiên nhìn thấy thanh y nhân đang mỉm cười hiện thân trước mặt mình, khuôn mặt hắn lập tức biến thành khó xem, hắn thật không ngờ Lục Thiếu Du có thể đuổi theo nhanh như thế.
- Lục Thiếu Du, làm người lưu một đường, ngày sau dễ gặp lại!
Phi Thiên trầm giọng nói.
- Ta đã nói qua, ta làm người có cừu oán lập tức báo đương trường, bình thường sẽ không lưu tới ngày sau, cho nên sau này cũng không cần gặp lại ngươi.
Trong mắt Lục Thiếu Du hiện vẻ thản nhiên nói.
- Lục Thiếu Du, ngươi đừng bức ta, tới lúc đó đối với tất cả mọi người đều không tốt!
Phi Thiên nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt lộ vẻ hung hăng.
- Con thỏ nóng nảy cắn người, chó gấp nhảy tường!
Khóe môi Lục Thiếu Du khẽ động, cười nói:
- Nhưng ta cứ bức ngươi, ngươi có năng lực làm gì?
- Ngươi…
Thần sắc Phi Thiên lão yêu giận dữ, trong lòng biết việc này đã không ổn, Lục Thiếu Du không muốn buông tha chính mình, ánh mắt hắn càng thêm ngưng trọng, trải qua tiếp xúc hắn cũng biết Lục Thiếu Du thật khó đối phó.
Cô!
Một tiếng kêu chói tai vang lên, thân hình Phi Thiên lão yêu nháy mắt bành trướng, trong chớp mắt lưu quang quanh quẩn, liền hóa thành một đầu đại bàng khổng lồ màu xám trắng.
Hô lạp lạp!
Thân hình khổng lồ mở rộng hai cánh, bao trùm trời đất, thể tích hơn ngàn thước, từng luồng phong hệ dao động như gió lốc, làm cả không gian hỏng mất, lập tức nổ tung!
- Nguyên lai là Phi Thiên Yêu Bằng!
Lục Thiếu Du nhíu mày, đây là một đầu yêu thú huyết mạch cực kỳ cường hãn, thể tích khổng lồ cũng tương tự như Hắc Vũ thúc cùng Kim Huyền.
Nghĩ tới đây hắn chợt nhớ sư phụ Thánh Thủ Linh Đế có nói qua, sau khi Hắc Vũ thúc cùng Kim Huyền đi tới Vô Sắc thế giới chưa được bao lâu đã rời khỏi Phi Linh môn, sau đó luôn không có tin tức, cũng không biết hai người đi đâu.
- Lục Thiếu Du, ta nói rồi, ngươi bức ta nóng nảy, đối với ai cũng không có lợi!
Phi Thiên lão yêu vỗ cánh, mắt lộ hung quang.
Lục Thiếu Du hài hước nói:
- Bức ngươi thì đã sao, ta còn sợ ngươi cắn ta hay sao?
- Lục Thiếu Du, bản tôn liều mạng với ngươi!
Phi Thiên lão yêu không nhẫn nhịn được nữa, vỗ cánh liền động, năng lượng dao động kh*ng b* bộc phát, xuyên qua hư không lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du.
- Đối với ta mà nói, ngươi cũng chỉ là một con chim lớn một chút mà thôi, ngươi làm khó dễ được ta?
Thanh y phất phới, năng lượng kinh khủng bạo động, Lục Thiếu Du ngửa mặt cười to, khí độ bá đạo lăng tuyệt, tử kim điện mang quanh quẩn, như khói hoa nở rộ bao trùm khắp cả không gian.
Oanh!
Không trung ầm ầm run lên, thân hình Lục Thiếu Du trướng lớn, nháy mắt xuyên qua không gian, đôi mắt nhìn trừng trừng, khí tức hủy diệt tràn ngập khiến linh hồn kẻ khác run rẩy.