Ngay khi Phi Thiên lão yêu nổi giận hét lớn, trời cao vỡ ra khe không gian, một thanh y nhân lắc mình bay ra.
Thanh y nhân thản nhiên trôi nổi giữa không trung, khoanh tay mà đứng, khí thế bá đạo.
- Một lục nguyên Hóa Hồng cảnh phong hệ áo nghĩa, hai ngũ nguyên Hóa Hồng cảnh đỉnh phong, một chủ tu hỏa hệ áo nghĩa, một tu luyện linh hồn cùng không gian áo nghĩa, đội hình ám tập thật không nhỏ a.
Lục Thiếu Du thì thào nói, ánh mắt hiện lên vẻ dao động.
Lục Thiếu Du chưa bao giờ là người hời hợt, trên đường quay về Thượng Thanh thế giới, mặc dù lần này cũng giữ bí mật, nhưng đối với người có ý chí mà nói muốn điều tra tung tích của hắn thật không khó khăn, không ít người bên ngoài đều đánh chủ ý với mình, Lục Thiếu Du làm sao lại khinh thường, bởi vậy luôn ở trong trạng thái cảnh giác.
Với linh hồn lực hiện tại của hắn, tâm thần truyền xa, vượt qua sự suy đoán cùng phỏng chừng của ba người Phi Thiên lão yêu.
Nếu ba người này hoàn toàn thu liễm khí tức, Lục Thiếu Du muốn phát hiện cũng không dễ dàng. Nhưng ba người còn muốn rình xem hắn có đột nhiên đi qua hay không, cho nên thỉnh thoảng phóng thích khí tức dò xét, từ rất xa bị Lục Thiếu Du nhìn thấy, theo khí tức truy tìm cho nên ba người khó thể phát hiện.
Vừa biết ba người tính toán vây công hắn, đánh xuống một đạo tử kim lôi đình. Nhưng ba người Phi Thiên lão yêu cũng không phải kẻ yếu, hiểm hiểm đều tránh thoát.
Ba người đều biết thanh y nhân này cũng không dễ chọc, không ngờ có thể vô thanh vô tức đánh lén bọn hắn, thiếu chút nữa làm họ trúng chiêu, điều này đã chứng minh người này khó dây vào.
- Tiểu tử, ngươi là người phương nào?