Độc Tôn nhìn Lục Tâm Đồng, nói:
- Việc này ta đã biết đại khái, miễn lễ đi!
Vừa dứt lời, Độc Tôn liếc mắt nhìn xung quanh, nói:
- Mọi người nghe kỹ cho ta, từ giờ trở đi tiểu nha đầu này chính là cốc chủ Tuyệt Linh độc cốc, ai dám không phục thì tới nói với ta!
Ánh mắt mọi người khẽ biến, đây chính là do Độc Tôn đại nhân tự mình lựa chọn cốc chủ, làm sao còn dám không phục, lập tức hành lễ:
- Bái kiến cốc chủ!
- Tiểu tử, ngươi đi theo ta một chuyến, ta có chuyện nói với ngươi!
Ánh mắt Độc Tôn nhìn qua Lục Thiếu Du, vừa dứt lời thân ảnh đã bay về phía trước.
- Tiểu Long, Tâm Đồng, ta đi một chút sẽ trở lại!
Lục Thiếu Du không chút do dự đi theo sau.
Sau một lát, hai người hạ xuống một đình viện nằm trong rừng rậm tận sâu trong núi.
Lục Thiếu Du nhìn đình viện, tro bụi thật dày, tựa hồ thật lâu không có người ở qua.
Độc Tôn nhìn đình viện một lát, không nói chuyện, lập tức đẩy cửa đi vào.
Lục Thiếu Du theo sau, trong đình viện cực kỳ sạch sẽ, không có tro bụi, hết thảy tràn đầy phong cách giản dị cùng cổ xưa.
Hô lạp…
Độc Tôn phất tay áo, nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Ngồi đi, không biết đã bao lâu ta chưa trở về nơi này rồi.
Lục Thiếu Du cũng không khách khí ngồi xuống, hỏi:
- Không biết tiền bối gọi ta tới, có gì chỉ giáo?
Độc Tôn ngồi đối diện, ánh mắt như quan sát khí tức của Lục Thiếu Du, một lát sau mới nói:
- Đừng gọi ta là tiền bối, ngươi là sư đệ của Hoàng Phủ Minh Long, vậy chúng ta ngang hàng luận giao đi, trong tu luyện cũng không cần dùng nhiều lễ nghi phiền phức, ta gọi ngươi tới cũng không có chuyện gì đại sự, ngươi không cần khẩn trương.
- Giao tình không cạn với Lục sư huynh sao?
Lục Thiếu Du khẽ nhướng mày nhủ thầm.
Độc Tôn hỏi:
- Mấy năm nay tiểu tử Mạc Kình Thiên ở trong mật địa Thiên giới có khỏe không?
Lục Thiếu Du nghe vậy vô cùng nghi hoặc, hỏi:
- Mạc Kình Thiên huynh đệ cũng không tệ lắm, không biết quan hệ với tiền bối…