Lục Tâm Đồng tổng cộng có hai vị sư phụ, lúc trước Đông lão bất hạnh rơi xuống, bây giờ Diệt Hồn độc cơ lại tử vong, giờ phút này Lục Thiếu Du hiểu rõ tâm tình của Lục Tâm Đồng, biết nàng cực kỳ đau lòng bi thương, nếu không báo thù cho sư phụ, trong lòng nàng sẽ không tha thứ cho mình.
- Tâm Đồng, hiện tại mọi người đã trốn thoát, tại sao chúng ta không đi tìm các trưởng lão trung lập, đem những gì ngươi biết nói cho bọn hắn, tới lúc đó tự nhiên có thể đối phó Diệt Hồn yêu cơ.
Hổ Y nói.
Lục Tâm Đồng nghe vậy, lộ xem ra cười khổ, Huyền Doanh đã nói:
- Hổ Y muội, sự tình không đơn giản như vậy, chỉ sợ tới lúc đó đối phương chết không thừa nhận, nhất thời cũng khó điều tra rõ ràng. Cho dù là những trưởng lão kia sẽ điều tra, chỉ sợ trong đoạn thời gian đó Tâm Đồng càng gặp phải nguy hiểm lớn hơn nữa, thậm chí còn lưu thời gian cho Diệt Hồn yêu cơ chuẩn bị, tới lúc đó chỉ sợ cả những trưởng lão trung lập cũng bị rửa sạch, mà khi đó không còn ai làm gì được đám người Diệt Hồn yêu cơ.
Lục Tâm Đồng gật đầu, nói:
- Huyền Doanh tỷ nói rất đúng, nhưng chỉ đúng một phần, còn một phần khác.
Khẽ than dài, sắc mặt Lục Tâm Đồng hơi trầm xuống, nói:
- Thứ hai, Tuyệt Linh độc cốc luôn lấy thực lực vi tôn, người mạnh là vương. Lúc trước sư phụ muội ngồi lên vị trí cốc chủ, cũng bởi vì đánh bại người trong độc cốc, cũng đánh bại Diệt Hồn yêu cơ cho nên mới ngồi lên vị trí cốc chủ.
- Rồi sau đó sư phụ bị gian nhân làm hại, bị trọng thương, bởi vậy trong hai vạn năm vô luận thực lực hay thế lực cũng yếu hơn Diệt Hồn yêu cơ, cho nên hiện tại trong Tuyệt Linh độc cốc có không ít trưởng lão cùng hộ pháp cũng biết sự tranh đoạt giữa sư phụ muội cùng Diệt Hồn yêu cơ, nhưng vẫn giữ thái độ trung lập.