Trong hơn mười người, một trung niên phụ nhân áo tơ trắng, mái tóc tím bới cao, cắm một cây trâm bằng gỗ, ánh mắt cực kỳ thâm thúy, nhìn tuyệt sắc nữ tử trước mắt, nói:
- Thiếu cốc chủ, hai vị Tuyệt Linh song độc vừa tới, nếu bọn hắn động thủ chỉ sợ Thiên Cổ Độc Linh trận cũng không còn kiên trì được bao lâu.
Tuyệt sắc nữ tử váy dài phấp phới, dung nhan tuyệt mỹ, đôi mắt to đen nhánh làm người nhìn vào như muốn hãm sâu trong đó, không phải Lục Tâm Đồng thì còn có ai.
Chẳng qua lúc này trong đôi mắt thâm thúy của Lục Tâm Đồng lại ẩn chứa hàn ý băng sương, giống như la sát, nhìn hai thân ảnh thương lão mơ hồ xa xa, môi son khẽ mở, trong mắt lóe ra lệ quang, nói:
- Tặc tử đại nghịch, bất kể như thế nào ta đều phải báo thù cho sư phụ, nếu không ta thật xin lỗi ân tình của sư phụ, không mặt mũi nào sống trên đời này!
Một vị lão giả già nua đứng bên cạnh Lục Tâm Đồng, âm thanh khàn khàn trầm giọng nói:
- Không nghĩ tới cốc chủ bị gian nhân làm hại đại nạn không chết, lần này quay về trong cốc lại bị người thân làm hại, mắt ta bị mù cho nên mới tin độc phụ kia nhiều năm như vậy, nếu không phải lần này cốc chủ trở về, chỉ sợ ta đã vĩnh viễn bị che đậy!
Lục Tâm Đồng nói:
- Hử trưởng lão không cần tự trách, nhưng mà lần này chỉ sợ làm liên lụy tới chư vị trưởng lão hộ pháp, bọn hắn người đông thế mạnh, chúng ta chắp cánh khó tránh khỏi, tới lúc đó…
Lục Tâm Đồng thoáng tạm dừng, nhìn mấy trưởng lão cùng hộ pháp bên người, còn có mấy trăm đệ tử Tuyệt Linh độc cốc, người đơn thế yếu, căn bản không thể đối kháng với đối phương, lúc này đã không còn đường lui, kết cục có thể nghĩ.
- Đường cùng thì chúng ta liều mạng với bọn hắn, liều cá chết lưới rách!
Một trung niên đại hán cả giận nói, ánh mắt oán hận, trầm giọng nói:
- Chỉ tiếc những trưởng lão cùng thái thượng trưởng lão khác vẫn chưa hay biết gì, nếu chúng ta có thể đem tin tức thuận lợi đưa ra ngoài thì được rồi.
- Chúng ta cũng đã thử qua, tin tức mang tới những nơi kia đều bị ngăn chặn lại, Diệt Hồn yêu cơ đã phái nhiều nhân mã đặc biệt chờ đợi bên ngoài những chỗ các vị kia bế quan, người của chúng ta căn bản không thể tới gần!