- Không ngờ thực lực của Lục Kinh Vân lại mạnh vậy, Phong Phách Nam đã đột phá đến Hóa Hồng Cảnh cũng bị hắn áp chế.
Ở trên một ngọn núi phía xa, trưởng lão Lôi Quang vô cùng cảm thán, khuôn mặt già nua của lão cũng cực kỳ chấn động.
- Chẳng lẽ chúng ta đã già rồi sao? Thật không ngờ Lục Kinh Vân này lại cường hãn như vậy.
Trưởng lão Mộc Nguyên cũng không khác gì, khóe miệng tự giễu nhếch lên.
Ánh mắt của trưởng lão Đường Ám khẽ chuyển, giọng nói có chút bất đắc dĩ:
- Hai cha con Lục gia đều là thế hệ nghịch thiên.
Mặc Ngã Hành nhếch miệng, nhìn về phía chiến đài phía xa, thở dài nói:
- Chân lý Niết Bàn, Lục gia chắn chắn sẽ quật khởi, lời đòn này quả nhiên không sai.
- Chắc lẽ các ngươi không cảm giác được, tiểu tử Lục Kinh Vân kia vẫn không sử dụng toàn bộ thực lực, từ đầu tới giờ hắn vẫn luôn thăm dò Phong Phách Nam.
Trưởng lão đồng sự Hỏa Khánh cũng đang nhìn về phía đó, ánh mặt vô cùng rung đồng cùng bất đắc dĩ.
Oanh!
Tiếng nổ tung lại lần nữa vang lên, hai thân ảnh cũng vô cùng ăn ý va chạm vào nhau.
Hô...
Phong Phách Nam thở ra một ngụm trọc khí giống như sưng mù bay lên, hai mắt thâm thúy âm u của hắn lóe lên tinh quang, da thịt cổ đồng trên thân hình cao lớn như có ánh hòa quang phát ra.
Cả người Phong Phách Nam đứng đó, giống như một bức tượng điêu khắc không hề che dấu vẻ cuồng dã, nhìn Lục Kinh Vân trước mặt nói:
- Không nghĩ tới thực lực của ngươi đã đạt tới tình trạng này, nhưng cũng chỉ như cha ngươi năm đó mà thôi!
- Ta nghe nói lúc trước cha ta chỉ dùng ba chiêu để đối phó với các hạ, mà vừa rồi ta phải sử dụng hết chín mươi chín chiêu.
Lục Kinh Vân mỉm cười, chân đạp trên không khí lơ lửng giữa không trung, cả người hắn cao lớn như một cây trường thương. Khí tức của hắn đã thu liễm lại, chỉ lẳng lặng đứng đó, nhưng khí thế cuồn cuộn, sừng sững lại như một ngọn núi lớn không thể rung chuyển được. Khí thế của hắn không hề thua kém Phong Phách Nam.