Lục Kinh Vân bất đắc dĩ nhìn Mộ Dung Lan Lan, nhếch miệng, tựa đầu vào vai Mộ Dung Lan Lan, mang theo vài phần làm nũng, nói:
- Nương, lúc này không giống ngày xưa, phụ thân năm đó không phải tình huống đặc thù sao?
Mộ Dung Lan Lan trừng mắt lườm Lục Kinh Vân, đầu ngón tay đẩy đầu Lục Kinh Vân ra, nói:
- Ta không nói chuyện kia với ngươi, chờ phụ thân ngươi về, tự đi nói với Vô Song a di và Cảnh Vân a di.
Dứt lời, Mộ Dung Lan Lan nghiêm mặt một ít, nói:
- Hôm nay đánh với Phong gia Phong Phách Nam một trận, ngươi cẩn thận, đừng bị thương.
- Hắc hắc...
Lục Kinh Vân mỉm cười, nói:
- Mẫu thân, kỳ thật con muốn khiêu chiến nhất là Phong gia Phong Du Du, nhưng mà nghe nói nàng có quan hệ không tầm thường với phụ thân, con không khiêu chiến nữa, tránh đến lúc đó phụ thân quay về đánh con.
- Ai...
Mộ Dung Lan Lan nghe vậy, đôi mắt mang theo chút khác thường, nói:
- Ngươi cái gì cũng giống như phụ thân ngươi, phụ thân ngươi có hai khuyết điểm, khá tốt, ngươi chỉ giống hắn một điểm mà thôi.
Lục Kinh Vân nghe mẫu thân nói thế, lập tức hứng thú, hỏi Mộ Dung Lan Lan:
- Nương, phụ thân ta có hai khuyết điểm gì?
Mộ Dung Lan Lan trừng Lục Kinh Vân, nói:
- Ta mấy ngày hôm trước có cùng với Hồng Lăng a di, Tiểu Linh a di nói chuyện phiếm, nói ngươi và Lục Thành, Lục Tượng, Lục Trực mấy gia hỏa này cực giống phụ thân ngươi. Phụ thân ngươi có hai khuyết điểm, một chính là tu luyện không cần mạng, điểm này các ngươi cũng giống như thế, đều tu luyện không cần mạng.
Lục Kinh Vân mỉm cười, tiếp tục hỏi:
- Khuyết điểm thứ hai là gì?
Mộ Dung Lan Lan nói với Lục Kinh Vân:
- Phụ thân ngươi quá đào hoa, khá tốt các ngươi không giống.
Tiếng nói ngừng lại, Mộ Dung Lan Lan bỉu môi nói:
- Nhưng mà gia gia của ngươi và Lục Đông, Lục Tây hai vị thúc công, thường xuyên nói các ngươi không suy nghĩ cho Lục gia như phụ thân ngươi, Lục gia tới thời đại này tốt một chút, cũng nên sớm giúp Lục gia khai chi tán diệp, nếu giống như các ngươi, Lục gia đã không cách nào mở rộng.