Vừa dứt lời trên người thân ảnh tử kim kia bùng phát khí tức đáng sợ, năng lượng hủy diệt bùng phát, nó lướt thẳng về phía Lục Thiếu Du, năng lượng cuồng bạo bộc phát, nói:
- Không xong.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, kim quang bùng nổ, lập tức biến mất.
Bành!
Hai đạo năng lượng va chạm với nhau, đột nhiên nổ tung, âm thanh nổ tung như sấm sét rền vàng, không gian trực tiếp bị xốc lên một cái động sâu.
Trong va chạm như thế, bàn tay của Lục Thiếu Du bị lôi đình tử kim xuyên thấu qua, toàn bộ cánh tay phải nứt vỡ từng khúc, mãi cho đến cả cánh tay biến mất mới dừng lại, thân hình của hắn run rẩy, huyết vụ b*n r* túng tóe.
Dạ Mị nhìn thấy Lục Thiếu Du đã bị trọng thương, lúc này cao hứng khó nén, thực lực của thân ảnh tử kim có thể nghĩ.
- Lục soái.
- Thiếu Du huynh đệ.
Lục Linh và Lôi Tiểu Thiên hai người đi tới bên cạnh Lục Thiếu Du, hai người trừ lo lắng ra, cũng không thể giúp được cái gì.
- Ngươi không sao chớ.
Bóng dáng xinh đẹp của Đông Phương Tử Quỳ lướt tới bên cạnh Lục Thiếu Du, ánh mắt chấn động.
- Còn chưa chết được.
Lục Thiếu Du nói ra, miệng phun máu tươi, lực lượng lôi đình bùng nổ. Ngũ tạng lục phủ, đan điền khí hải cũng gặp trọng kích, lực lượng hủy diệt này thật sự quá mức kh*ng b*, cũng làm cho Lục Thiếu Du rung động không nhỏ.
- Bất Diệt Thiên Thể, lực phòng ngự thật không tệ.
Thân ảnh tử kim ngạc nhiên nhìn qua Lục Thiếu Du, dường như không có đánh chết Lục Thiếu Du mới là chuyện kỳ quái.
- Tất cả mọi người muốn mạng sống thì toàn lực liên thủ đi, bằng không đừng ai mong rời khỏi đây, chúng ta đều chết chắc.
Trong thập đại đệ tử, Côn Thành Không cảnh giác nhìn thân ảnh tử kim, tên này có thực lực quá mức kh*ng b*, sớm biết hắn kh*ng b* như thế, lúc trước cũng không dám đi vào Thánh Cảnh.