Nhưng hai Tử Kim Huyền Lôi Sử này không có ý trêu chọc, thấy Lục Thiếu Du từ xa đã bỏ đi.
Trên con đường này cũng không có phát hiện dấu vết thánh vật Tuyên Cổ Điện, nhưng tìm kiếm mấy ngày, Lục Thiếu Du cũng phát hiện khí tức không gian trước mặt càng ngày càng cuồng bạo, loại cuồng bạo này hắn cảm thấy quen thuộc.
Đông Phương Tử Quỳ cũng phát hiện Tử Lôi Huyền Đỉnh chấn động một ít, loại chấn động này làm cho Đông Phương Tử Quỳ và Lục Thiếu Du tin tưởng hướng này là đúng, từ Tử Lôi Huyền Đỉnh chấn động mà nhìn, bọn họ cách Tử Lôi Huyền Đỉnh chân chính không xa.
Sưu sưu!
Hai người có cảm giác thì gia tốc tiến lên phía trước.
Lúc này trên một ngọn núi có trên trăm thân ảnh hội tụ, cả không gian Thánh Cảnh chỉ có hơn hai trăm người mà thôi, lúc này đã có một nửa tụ tập nơi này, dường như lòng phòng bị thấp hơn không ít.
- Chư vị, thánh vật Tử Lôi Huyền Đỉnh đã thức tỉnh, cho nên tuyệt đối không phải bất cứ người nào chúng ta có thể đối phó, đến thời điểm này chúng ta phải liên thủ, bằng không dù là ai cũng không thể chiếm được Tử Lôi Huyền Đỉnh, cho nên ta hy vọng chúng tạm thời bỏ đề phòng, cùng áp chế thánh vật Tử Lôi Huyền Đỉnh, chúng ta cũng đều là đệ tử Tuyên Cổ Điện, ta tin tưởng mọi người sẽ tín nhiệm nhau.
Một đại hán trung niên khí tức âm hàn nói ra, bên cạnh hắn còn có một thanh niên khí tức thô bạo và một mỹ phu nhân và đại hán âm hàn dáng người cao lớn.
- Lôi Dạ sử, chúng ta liên thủ, đến lúc đó thánh vật Tử Lôi Huyền Đỉnh do ai nhận chủ?
Trong đám người có một nữ tử hỏi thăm đại hán khôi ngô, người vừa nói chuyện chính là Lôi Dạ sử.
Nhìn thấy nữ tử hỏi thăm, đại hán khôi ngô bên cạnh Lôi Dạ sử hơi động, nói:
- Thải Thanh, muốn nhận chủ thánh vật Tử Lôi Huyền Đỉnh, vậy phải xem cơ duyên của mình, ai cũng có cơ hội, nhưng mà hiện tại không liên thủ áp chế Tử Lôi Huyền Đỉnh thì không có cơ hội, nếu ngươi không nguyện ý liên thủ, cũng không có ai cầu ngươi, ngươi đi là được.