- Nhanh tiến vào Thánh Cảnh đi, không biết chừng lúc này có người đang bận rộn chuyện nhận chủ thánh vật Tử Lôi Huyền Đỉnh đấy.
Lôi Tiểu Thiên duỗi lưng mỏi, trong mắt b*n r* lôi quang làm người ta khiếp sợ.
- Đến lúc đó sẽ biết rõ, nhận chủ thánh vật Tử Lôi Huyền Đỉnh không phải chuyện dễ dàng đâu.
Lục Linh nhìn qua Lôi Tiểu Thiên, trong lúc thập đại đệ tử khiêu chiến, hắn vận khí kém một chút, vẫn có bài danh dưới hắn, lập tức nói với Lục Thiếu Du cùng Lôi Tiểu Thiên:
- Lục soái, Lục sư huynh, chúng ta đi trước đây.
- Đi thôi.
Lục Thiếu Du và Lôi Tiểu Thiên gật gật đầu, ba thân ảnh có lôi quang bao phủ, trong chốc lát vạch phá bầu trời rời đi.
Bên ngoài Thần Lôi Điện ba người rời đi, hào quang thu liễm, ba người đáp xuống Thần Lôi Điện.
- Ồ.
Vừa đáp xuống bên ngoài Thần Lôi Điện, Lục Thiếu Du nhíu mày một cái.
- Lục đại ca.
Trong Thần Lôi Điện, một đạo thân ảnh lập tức lao ra, trước mặt Lục Thiếu Du chính là thanh niên tuấn lãng, ánh mắt kiên nghị, khí tức toàn thân vững vàng.
Lục Thiếu Du nhìn qua thanh niên trước mắt, ánh mắt đánh giá thanh niên chừng ai mươi lăm tuổi này, trên gương mặt tuấn lãng mỉm cười hưng phấn, không phải Đoan Mộc Hồng Chí còn có thể là ai, kinh ngạc nghẹn họng nhìn trân trối, hỏi:
- Hồng Chí, tại sao ngươi tới đây?
- Sư phụ dẫn ta tới.
Đoan Mộc Hồng Chí nói với Lục Thiếu Du:
- Ta mấy ngày qua có nghe nói qua Lục đại ca đã ở trong Tuyên Cổ Điện, ta còn không tin đấy, không nghĩ tới Lục đại ca thật ở nơi này.
- Tiểu tử, sư phụ ngươi là ai?
Nhìn qua Đoan Mộc Hồng Chí, Lôi Tiểu Thiên lập tức hỏi, ánh mắt Lục Linh nghi hoặc nhìn qua Đoan Mộc Hồng Chí.
Đoan Mộc Hồng Chí nhìn qua Lôi Tiểu Thiên và Lục Linh, xoay người hành lễ, nói:
- Bái kiến Lôi sư huynh và Lục Linh sư huynh.
- Sư huynh, sư phụ ngươi là?