Vào lúc này thân ảnh thanh niên áo bào xám giống như cái động không đáy, năng lượng thiên địa tùy ý rót vào người, cũng không qua bao lâu đã đạt tới đỉnh phong.
Thanh niên áo xám đứng trong thiên địa, nói nhỏ:
- Bồ đề vốn chẳng cây, Gương sáng cũng chẳng đài, Xưa nay không một vật, Nơi nào dính bụi trần. Tất cả chỉ là hư ảo, chỉ có vạn pháp quy tâm, dùng hậu đức tái vật, cho là chính, ta dùng quy chân lại phá Hóa Hồng, PHÁ...
Phanh!
Khi thanh niên áo xám nói ra chữ "Phá" cuối cùng, trong cơ thể sinh ra âm thanh trầm đục, khí tức trong người tăng vọt, không gián đoạn...
- Thiên địa dị biến, tổng cộng chín mươi chín âm lôi cùng vang, thiên uy cuồn cuộn, lại không có khí tức hủy diệt, chẳng lẽ...
Trong thiên giới mật địa thế giới Thượng Thanh, lúc này thánh quang tiêu tán đi, giờ phút này thiên địa sáng rõ, Phong Hành Phách Thiên nói nhỏ, ánh mắt của hắn khó tin, suốt một thời gian dài cũng không nói ra lời, mắt nhìn Hoàng Phủ Minh Long và Băng Thiên chấn động không nhỏ.
Ánh mắt Hoàng Phủ Minh Long chấn động kịch liệt, nói nhỏ:
- Đại nhân, không mất tấm lòng son. Không nghĩ tới còn có thể kiến thức Niết Bàn cỡ này, đồn đãi cũng không phải là hư giả, trong thiên địa này rốt cuộc có người làm được, có người chỉ cần có tấm lòng son sẽ làm được như thế!
Băng Thiên rung động, nói:
- Chân lý Niết Bàn xuất hiện, không nghĩ tới thời điểm này còn có Niết Bàn như thế hiện thân, xem ra hắn đã thành công, thiên địa phong vân khởi, yêu nghiệt xuất hiện thành đàn, chẳng lẽ vào lúc này mọi thứ đều náo nhiệt hay sao?
- Không biết người Niết Bàn này là người Thiên La minh hay là Thương Khung Minh.
Phong Hành Phách Tôn nói nhỏ.
Sắc trời sáng rõ, trong đại điện Tuyên Cổ Điện, ánh mắt mọi người ngây ngốc nhìn qua bầu trời, thật lâu không cách nào phục hồi tinh thần lại, gần đây trong ba ngàn đại thế không ngừng xuất hiện động tĩnh lớn.