Lục Thiếu Du nhàn nhạt cười cười, đám người đứng ngoài xem dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lôi Lang, ánh mắt hắn nhìn qua ba người Lang Dược, Tô Trí Viễn, Côn Thành Không ba người hỏi:
- Ba người các ngươi có nắm chắc đánh bại Lôi Lang hay không?
Ánh mắt ba người chấn động, khí tức Lang Dược hơi âm hàn, nhìn qua Lục Thiếu Du nói:
- Lôi Lang đã là nhất nguyên Hóa Hồng sắp đạt tới đỉnh phong, tuy ba người chúng ta là Tuyên Cổ Cảnh cao giai đỉnh phong, nhưng Tuyên Cổ Cảnh và Hóa Hồng Cảnh không thể so sánh với nhau, cho nên chúng ta cùng lên cũng không thể chiến thắng Lôi Lang.
Lục Thiếu Du nghe vậy cũng không suy nghĩ, lại nhìn qua Lôi Lang, hắn cười nói:
- Lôi Lang, không bằng nhiệm vụ khảo nghiệm Tuyên Cổ Điện giao cho ngươi đi, thực lực ba người này quá thấp.
Dứt lời, ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn qua Vũ Thái trưởng lão, nói:
- Vũ Thái trưởng lão, không biết ta đổi đối thủ mạnh hơn có phù hợp quy củ Tuyên Cổ Điện hay không, nếu Tuyên Cổ Điện có quy củ này, hoặc là Lôi Lang không dám, vậy thì thôi.
- Cái gì, người này đang ngại Lang Dược ba người thực lực thấp sao, còn dám khiêu chiến Lôi Lang?
- Tuyên Cổ Cảnh cao giai đỉnh phong khiêu chiến Lôi Lang nhất nguyên Hóa Hồng đỉnh phong, đầu óc bị hư rồi sao?
...
Khi Lục Thiếu Du dứt lời, đám người trên quảng trường bạo động, không có ai biết vì sao Lục Thiếu Du phải làm như vậy, Đông Phương Tử Quỳ, Lãnh Luân Lôi Điện hai người âm thầm ngạc nhiên.
Nhưng chỉ có Lôi Tiểu Thiên và Lục Linh hai người vẫn không quan tâm, bộ dáng vô cùng vui vẻ, bọn họ tự nhiên biết rõ vì sao Lục Thiếu Du lại khiêu chiến Lôi Lang.
- Người này không biết lai lịch thế nào, dường như cực kỳ cuồng ngạo.
- Có phần càn rỡ, lại dám vượt qua Tuyên Cổ Cảnh khiêu chiến Hóa Hồng Cảnh.
Lúc này tất cả trưởng lão, hộ pháp, chấp sự, năm đại thân vương đều ngạc nhiên nhìn Lục Thiếu Du, trên Đại hội Thân Vương vẫn chưa từng có tình huống đổi đối thủ mạnh hơn.