Lúc này Xán Ngọc đã hối hận tới mức ngay cả ruột gan cũng đứt, thế nhưng có hối hận cũng không kịp. Lúc này cũng chỉ có thể mạnh mẽ nuốt ngược máu tươi vào trong bụng, sợ rằng cho dù bằng vào thân phận Cổ tộc của hắn cũng khó mà báo thù được.
Trên những kiến trúc hình cung điện liên minh, đá xanh tường trắng, khắp nơi lan tràn ra khí tức cổ xưa, khắp nơi đều có dấu vết do tuế nguyệt vô tận lưu lại, cũng không biết nơi này đã tồn tại qua bao nhiêu năm.
Lục Thiếu Du, Lôi Tiểu Thiên, Lục Linh được Minh Chí hộ pháp sắp xếp ở trong một đình viện ở một cung điện, còn có mấy thiếu niên, thiếu nữ hầu hạ.
Sau khi sắp xếp tốt tất cả, lúc này Minh Chí hộ pháp mới vội vàng cáo lui rời đi.
- Lục Soái, xem ra lần này tám tôn của tám kiện Tử Lôi Huyền đỉnh bên ngoài cũng đã tới.
Trong sảnh của cung điện, ánh mắt Lục Linh có chút chờ mong, tám kiện Tử Lôi Huyền đỉnh lưu lạc bên ngoài toàn bộ đã trở lại, đây chính là chuyện từ cổ chí kim chưa từng xảy ra trong Tuyên Cổ điện. Thứ khiến cho Lục Linh có chút chờ mong là tới lúc đó có thể nhận chủ thánh vật Tử Lôi Huyền đỉnh. Chuyện này đối với bất luận đệ tử nào phù hợp trong Tuyên Cổ điện mà nói, đều là một cơ hội chỉ có một lần, không có cách nào bỏ qua.
...
Lục Thiếu Du cầm một trái qua hỏa đỏ tươi không biết tên trên bàn cắn một cái, vừa cắn vào đã cảm thấy thoải mái, hắn nhìn qua Lục Linh và Lôi Tiểu Thiên rồi nói:
- Đã tới đông đủ rồi, đến lúc đó cửu đỉnh hội tụ, không tránh khỏi được một phen long tranh hổ đấu.
- Thiếu Du huynh đệ, theo lời ngươi nói Tử Lôi Huyền đỉnh là thứ đứng đầu trong Thập đại Bán Thánh khí, cũng chưa từng có ai dung hợp được nó, sợ rằng đến lúc đó muốn dung hợp cũng không dễ.
Lôi Tiểu Thiên nhìn qua Lục Thiếu Du, cũng cầm một trái hoa quả tươi trên bàn, ở trong đường hầm thế giới từ trong miệng Lục Thiếu Du hắn cũng biết được lai lịch của Tử Lôi Huyền đỉnh, khi đó hắn khiếp sợ không nhẹ.