Lục đại Tử Kim Huyền Lôi sử, nghe nói chính là người thân cận nhất với thánh vật Tử Lôi Huyền đỉnh, mỗi người đều có thể mượn lực lượng Tử Kim Huyền lôi, cùng với hai người Lục Linh, Lôi Tiểu Thiên không khác là bao.
Lục Thiếu Du đối với Lục Đại Tử Kim Huyền Lôi sử này cũng không phải quá hiếu kỳ, nhưng mà lúc này Lôi Lang kia thân lại là Minh Linh chủng tộc, đây cũng là thứ khiến cho Lục Thiếu Du không thể không động dung.
Ngẩng đầu nhìn Lôi Lang, trong đôi mắt thâm thúy của Lục Thiếu Du hiện lên hàn ý, nói:
- Ta còn thấy Minh Linh chó cắn chó a, chuyện này còn đặc sắc hơn nhiều.
Nghe vậy Lôi lang lập tức nhìn qua Lục Thiếu Du, ánh mắt lạnh lẽo hơn một ít, khí tức âm hàn trong lúc mơ hồ bắt đầu chấn động rồi lan tràn, nói:
- Tiểu tử, càn rỡ phải trả giá rất nhiều. Ta cũng không phải là phế vật tự cho mình là đúng giống như Xán Ngọc kia.
- Trong mắt ta ngươi còn chưa bằng hắn ta.
Vẻ mặt Lục Thiếu Du lạnh lẽo, những lời này của hắn lại khiến cho Xán Ngọc đang uể oải ở phía xa kinh ngạc, sững sờ.
- Người phương nào dám can đảm làm càn ở Thành Tây Thiên ta?
Một tiếng hét lớn vang lên, trong những kiến trúc liên miên ở phía xa có hơn mười đạo thân ảnh nhanh như thiểm điện phóng tới, hơn mười đạo thân ảnh mang theo khí tức bất phàm nhanh chóng hàng lâm.
- Bái kiến chư vị hộ pháp, chấp sự.
Bốn phía có không ít thiếu niên cùng với thanh niên nam nữ khi nhìn thấy mười đạo thân ảnh này tới lập tức cung kính hành lễ. Mà ngay cả ánh mắt của hai người Lôi Tiểu Thiên, Lục Linh cũng chấn động một chút.
- Bái Kiến Lôi Lang sử.
Hơn mười đạo thân ảnh này đáp xuống quảng trường, lão giả có ánh mắt âm hàn quét qua bốn phía một vòng, sau khi nhìn thấy Lôi Lang lập tức kinh ngạc, không ngờ lại xoay người hành lễ với Lôi Lang.