Nghe vậy ánh mắt Xán Ngọc run lên, kinh ngạc nhìn qua Lục Thiếu Du, khuôn mặt lập tức âm trầm, dần dần chuyển thành lạnh lẽo, hắn cười lạnh nhìn qua Lục Thiếu Du nói:
- Tiểu tử, ta không nghe nhầm chứ? Nói mạnh miệng phải chú ý một chút, gió lớn quá sẽ làm đứt đầu lưỡi đó.
Lục Thiếu Du nhìn qua Xán Ngọc, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, chỉ là khuôn mặt bắt đầu âm trầm hơn một chút, hắn trầm giọng nói:
- Sự nhẫn nại của ta có hạn, nếu không lăn, tự gánh lấy hậu quả.
- Hừ, tự tiện xông vào trong Tuyên Cổ điện còn dám hung hăng càn quấy, tiểu tử ngươi muốn chết.
Xán Ngọc quát lạnh, hàn mang trong mắt b*n r*, thân là đệ tử Cổ tộc, là đệ tử trong nội điện Tuyên Cổ điện, chưa từng có người nào dám hung hăng càn quấy như vậy trước mặt hắn. Không có một chút dấu hiệu nào báo trước, sau khi tiếng quát vừa dứt, không gian trước người hắn bỗng nhiên nổi lên sóng to gió lớn.
Oanh.
Cẩm bào trên người run lên, trong chớp mắt ngắn ngủi này Xán Ngọc đánh ra một đạo quyền ấn nương theo nguyên lực kh*ng b*, giống như thiểm điện gần trong gang tấc đánh về phía Lục Thiếu Du.
Tranh chấp bên này lập tức thu hút vô số ánh mắt chung quanh nhìn vào.
Mà trong lúc mọi người nhìn vào, lại xuất hiện một màn khiến cho mọi người khiếp sợ, ngay khi quyền ấn của Xán Ngọc vừa mới ngưng tụ ra còn chưa rơi vào trên người Lục Thiếu Du, trong sát na này Lục Thiếu Du vung tay lên, áo bào xanh trên người rung động, một đạo quyền ấn màu vàng bỗng nhiên được ngưng tụ.
Ngay khi tất cả mọi người cảm thấy hoa mắt, đạo quyền ấn màu vàng này đã dùng tốc độ không thể tưởng tượng được đánh vào bụng Xán Ngọc.
Phanh.
Một quyền này đánh xuống, quang mang trên bụng Xán Ngọc b*n r*, khiến cho không gian chung quanh hung hăng run rẩy, mọi người lập tức nhìn thấy thân hình Xán Ngọc giống như diều đứt dây bay ngược về phía sau.